Bức thư khác cho các thầy giáo

Sau khi tôi đăng “Bức thư cho thầy giáo” trên blog của tôi, tôi đã nhận được nhiều emails về vấn đề là thầy giáo trong tình huống khó khăn. Tôi đã đọc tất cả các thư và trả lời riêng từng người. Là thầy giáo, tôi hiểu cảm giác của họ cũng như những khó khăn của họ, cho nên tôi viết blog này để diễn đạt cảm giác cá nhân của tôi nữa.

 

Các bạn thân mến,

Không ai nói là thầy giáo là dễ dàng. Sẽ có lúc mà một số người trong chúng ta cảm thấy rằng việc dạy học chả làm được gì cho học sinh của chúng ta và cho chúng ta. Bất kể nơi chúng ta sống, và chúng ta dạy trường nào, nó vẫn luôn là việc làm đòi hỏi cao. Chúng ta nghĩ về việc dạy của mình cả ngày và mọi ngày vì chúng ta chăm nom cho học sinh của chúng ta. CHĂM NOM là tính cách của mọi thầy giáo, và đó là lí do tại sao chúng ta LÀ THẦY GIÁO.

Có nhiều thứ mà thầy giáo làm nhiều hơn là chỉ dạy, nhưng ít người chú ý. Có việc lập kế hoạch bài học cho từng lớp và nỗ lực cho điểm các bài làm của học sinh. Có thời gian để dành ra với học sinh những người cần sự giúp đỡ của chúng ta. Có những bài thi và bài kiểm tra cần kiểm điểm lại cũng như các báo cáo cần được viết ra cho hiệu trưởng hay chủ nhiệm khoa ở đại học.  Là thầy giáo, chúng ta không chỉ truyền thụ tri thức mà còn hình thành nên tính cách của họ. Chúng ta hướng dẫn họ về trung thực, liêm chính, dũng cảm, đạo đức và cảm thông. Tất cả những điều này đều yêu cầu nỗ lực, thời gian và nhiều chăm nom. Nhưng bên cạnh việc làm khó khăn để cân bằng giữa sống và làm việc, và giữa lương và chuẩn sống, có khía cạnh xúc cảm khác về KHÔNG được đánh giá cao.

Đôi khi tất cả chúng ta đều bị mệt mỏi vì những sức ép này, nhưng chúng ta tự nhủ mình rằng điều đó có thể tới và đi. Nhưng đôi khi sức ép này duy trì thời gian lâu hơn, và chúng ta bắt đầu tự hỏi mình: “Có đáng tiếp tục làm việc này không? Có lúc chúng ta không muốn dạy hay không có năng lượng để duy trì việc làm này. Chúng ta tự nhủ mình rằng chúng ta đã từng làm điều này đủ lâu rồi, và chúng ta cần dừng lại. Nhưng bằng cách nào đó chúng ta vẫn tiếp tục vì chúng ta CHĂM NOM. Chúng ta chăm nom cho học sinh của chúng ta, và chúng ta chăm nom về tương lai của đất nước chúng ta. Cho dù thân thể vật lí của chúng ta có bị kiệt sức, linh hồn chúng ta vẫn đẩy chúng ta đi tiếp. Chúng ta muốn thấy học sinh của chúng ta thành công. Chúng ta muốn thấy những nụ cười của mọi cháu bé trong lớp mẫu giáo. Chúng ta muốn nghe tiếng “Con cám ơn thầy” từ các học sinh tiểu học của mình. Chúng ta muốn chia sẻ hạnh phúc của học sinh trung học khi họ tuyên bố: “Em đã đỗ kì thi.” Và chúng ta muốn cảm thấy vui mừng của sinh viên đại học khi họ tốt nghiệp. Vâng, đó là điều duy nhất mà chúng ta, các thầy giáo được thưởng. Nhưng điều đó là VÔ GIÁ.

 

—English version—

 

Another letter to the teachers

After I posted “Letter to a teacher” on my blog, I have received several emails about the issues of being teachers in a difficult situation. I read all of them and answered each person individually. Being a teacher, I understand their feelings as well as their difficulties, so I wrote this blog to express my personal feeling too.

 

Dear Friends,

No one says being a teacher is easy. There will be a time where some of us feel that the teaching does nothing for our students and for us. Regardless where we live, and what school that we teach, it is still a high demanding job. We think about our teaching all day and every day because we care for our students. CARING is the character of all teachers, and that is why we ARE TEACHER.

There are more things that teachers do than just teach, but few people notice. There are lesson planning for each class and efforts to grade students’ works. There is time to spend with students who need our help. There are exams and tests to be reviewed as well as reports to be written to the school principal or the Dean at the University.  As teachers, we do not Just transfer the knowledge but also shape their characters. We guide them in term of honesty, integrity, courage, ethical and empathy. All of these require efforts, time and a lot of care. But besides the difficult job to balance between life and work, and between wages and standard of living, there is another emotional aspect of NOT being appreciated.

Sometimes we all get tired because of these stress, but we tell ourselves that it may come and go. But sometimes the stress stays for a longer time, and we begin to ask ourselves: “Is it worth to continue doing this? There is a time when we do not want to teach or do not have the energy to stay on this job. We tell ourselves that we have been doing this long enough, and we need to stop. But somehow we continue because we CARE. We care for our students, and we care about the future of our country. Even our physical body is exhausted, our spirit is still pushing us to go on. We want to see our students succeed. We want to see the smiles of every child in our kindergarten class. We want to hear the “Thank you teacher” from our elementary students. We want to share the happiness of our high school students when they announced: “I passed the exams.” And we want to feel the joys of our college students when they graduate. Yes, that is the only thing that we, the teachers are rewarded. But it is PRICELESS.