Khi robots thay thế con người trong chế tạo, công nhân cơ xưởng mất việc làm của họ. Khi robots thay thế con người trong văn phòng, một số công nhân văn phòng mất việc làm của họ. Câu hỏi là liệu robots có thể thay thế thầy giáo trong lớp học được không?
Tưởng tượng mà xem, là học sinh, bạn bước vào trong lớp học và thấy thầy giáo robot. Bạn nghĩ gì? Điều đó có hứng thú hay không? Cho dù bạn thích công nghệ, bạn có muốn để robot là thầy giáo của bạn không? Vài năm trước đây, Đại học công nghệ GeorgiaTechUniversity đã tiến hành một thực nghiệm bằng việc nói cho sinh viên trong lớp rằng họ có một thầy trợ giảng làm việc trực tuyến tên là Jill Watson. Sinh viên có thể hỏi các câu hỏi dùng laptop của họ và Jill sẽ cho họ câu trả lời và giúp họ học với lớp. Không ai biết rằng Jill là robot. Phần lớn sinh viên tin rằng Jill làm việc ở một văn phòng từ xa, cho nên họ gửi cho cô ấy các câu hỏi và thấy rằng Jill thật tuyệt vời và nhanh chóng trả lời các câu hỏi. Tất nhiên, Jill đã được lập trình để chắc rằng không một câu hỏi nào mà không được trả lời. Nhiều người ca ngợi thực nghiệm này là thành công, và một số trường thậm chí cân nhắc việc dùng robots để giảm chi phí và tăng tính hiệu quả vì robots có thể dạy nhiều môn học, làm việc toàn thời, ở bất kì mức nào của trường, và không bao giờ phàn nàn.
Tuần trước học sinh hỏi tôi liệu chúng ta sẽ có robots trong lớp học hay không. Tôi trả lời: “Có thể lập trình cho robot đọc bài giảng hay trả lời câu hỏi. Công nghệ này đã tồn tại. Tuy nhiên việc dạy KHÔNG là về trả lời câu hỏi; việc dạy KHÔNG là về đọc bài giảng; việc dạy là NHIỀU HƠN NHIỀU so với điều đó. Việc dạy không là về trả lời “Có” hay “Không” hay “Đúng” hay “Sai.” Việc dạy là về mở rộng tri thức của học sinh với thế giới thực quanh họ. Học sinh tới trường vì NHIỀU ĐIỀU hơn chỉ học tri thức. Thầy giáo là nhà giáo dục, nhưng cũng là thầy kèm và tấm gương, và đó là cái gì đó máy không thể làm được.
Công nghệ là hữu dụng, nhưng học sinh cần nhiều hơn chỉ công nghệ. Họ cần tiếp xúc con người nơi họ có thể nói chuyện với thầy giáo, nhận lời khuyên, nhận khuyến khích, và mức độ chăm sóc nào đó. Thầy giáo cũng muốn biết cách học sinh học, họ cần giúp đỡ bao nhiêu, họ tiến bộ bao nhiêu trong lớp. Chủ định của giáo dục không chỉ là cung cấp tri thức mà còn phát triển nhân cách của học sinh để cho họ có thể trưởng thành và đóng góp cho xã hội và nhân loại. Ngày nay học sinh học tri thức và kĩ năng nào đó điều cho phép họ kiếm sống. Nhưng tri thức và kĩ năng sẽ thay đổi khi nhu cầu của xã hội thay đổi. Tuy nhiên, việc phát triển lương tâm cho học sinh không bao giờ thay đổi vì chúng là nền tảng và giá trị của xã hội. Và đó là cái gì đó ngay cả máy thông minh cũng sẽ KHÔNG BAO GIỜ có khả năng làm. Để xã hội tiến bộ và thịnh vượng, tri thức và kĩ năng là KHÔNG đủ; nó cần có nhiều người có lương tâm. Chủ định chính của giáo dục là phát triển nhân cách của học sinh, để cho họ hiểu cái đúng với cái sai, cái tốt với cái xấu, đạo đức với vô đạo đức, và trở thành công dân tốt.
Bằng việc có lương tâm, học sinh có thể vượt qua những cám dỗ và có trách nhiệm cho hành động của họ. Khi họ đi làm, không thành vấn đề cái gì xảy ra, họ bao giờ cũng hành động tương ứng theo lương tâm của họ mà họ đã học ở trường. Chỉ thế thì họ mới có thể đóng góp cho xã hội, và là tấm gương cho những người khác. Khi một nước có nhiều người có lương tâm, mọi điều tiêu cực, các ảnh hưởng xấu, thái độ kém, thói quen vô đạo đức có thể được giảm đi và bị loại bỏ. Tại sao xã hội ngày nay không tốt như chúng ta mong ước? Vì chúng ta không có đủ người có lương tâm, nhiều người dễ dàng bị cám dỗ bởi tham, dục, danh vọng, tiền bạc, và tham vọng cá nhân v.v. Họ chỉ hội tụ vào sự ích kỉ của họ và hành động một cách vô trách nhiệm với mọi thứ. Giáo dục tốt bắt đầu với việc phát triển nhân cách để cho học sinh có thể giữ đạo làm con với bố mẹ mình, kính trọng thầy giáo, là công dân tôn trọng luật pháp với đất nước và là người đóng góp cho nhân loại. Vì chủ định chính của giáo dục là việc phát triển nhân cách, vai trò của thầy giáo là để giáo dục, kèm cặp và làm cho điều đó xảy ra. Thầy giáo có thể ảnh hưởng và tạo hình học sinh thành người có lương tâm, có kĩ năng và tài năng để là người phát kiến của thế kỉ này. Theo ý kiến tôi, mọi thứ đều bắt đầu với kiểu giáo dục này thì đất nước có thể thịnh vượng.
Bằng cách nào đó trong thế giới được dẫn lái bởi công nghệ này, sự háo hức với tự động hoá và robots đã dẫn con người tới hội tụ vào điều SAI. Giáo dục ngụ trong tập quán dạy, không vào việc dùng công nghệ. Câu hỏi chúng ta cần hỏi là: Chúng ta nên đầu tư nguồn lực vào công nghệ hay giáo dục? Chúng ta nên mua nhiều công cụ công nghệ hay trả lương cho các thầy giáo tốt hơn để cho họ có thể làm được việc của họ? Chúng ta nên dành tiền để lập trình cho robots hay để giúp thầy giáo có chương trình đào tạo cập nhật tốt hơn?
Là giáo sư công nghệ, tôi dùng công nghệ trong lớp học. Tôi có nhiều websites để đăng tài liệu lớp học. Tôi có nhiều wikis cho học sinh hỏi câu hỏi và chia sẻ câu trả lời, và tôi có nhiều máy phục vụ để cất giữ công việc của học sinh và tài liệu lớp học. Nhưng tôi sẽ KHÔNG có robot trong lớp của tôi vì tôi nghĩ tiếp xúc con người bản chất là điều học sinh của tôi cần. Tôi biết một số người có thể không đồng ý với tôi, nhưng là một người, tôi tin rằng chúng ta vẫn cần tiếp xúc xã hội. Không thành vấn đề công nghệ tiến bộ nhiều thế nào, tôi mong đợi rằng các thầy giáo sẽ tiếp làm việc của họ bằng cách giúp giáo dục và kèm cặp nhân cách của học sinh.
—English version—
Can teachers be replaced by robots?
When robots replace human in manufacturers, factory workers lost their job. When robots replace human in offices, some office workers lost their job. The question is can robots replace teachers in the classroom?
Just Imagine, as a student, you walk into a classroom and see the robotic teachers. What do you think? Is it exciting or not? Even if you like technology, do you want to have a robot to be your teacher? A few years ago, GeorgiaTechUniversity conducted an experiment by telling students in a class that they had an assistant teacher who worked online named Jill Watson. Students could ask questions using their laptop and Jill would give them the answer and helped them with the class. Nobody knew that Jill was a robot. Most students believed that Jill worked at a remote office, so they sent her questions and found that Jill was excellent and fast in answering questions. Of course, Jill has been programmed to make sure that not a single question goes unanswered. Many people praised this experiment as a success, and some schools even considered to use robots to reduce costs and increase efficiency because robots could teach many subjects, work all the time, in any school levels, and never complain.
Last week students asked me whether we will have robots in the classroom or not. I answered: “It is possible to program a robot to give lectures or to answer questions. The technology already exists. However teaching is NOT about answering questions; teaching is NOT about giving lectures; teaching is MUCH MORE than that. Teaching is not about answered “Yes” or “No” or “Right” or “Wrong.” Teaching is about broadened students’ knowledge to the real world around them. Students go to school for MORE than just learning knowledge. The teachers are educators, but also the mentors and the role models, and that is something a machine cannot do.
Technology is useful, but students need more than just technology. They need a human contact where they can talk to teachers, get advice, receive encouragement, and some level of caring. The teachers also want to know how the students learn, how much help that they need, how much they are progressing in class. The purpose of education is not only providing knowledge but also developing the character of students so they can grow up and contribute to society and humanity. Today students learn certain knowledge and skills that allow them to make a living. But knowledge and skills will change as the needs of the society changes. However, the developing of moral characters for students never change because they are the foundation and values of the society. And that is something even a smart machine will NEVER be able to do. For a society to advance and prosper, knowledge and skills are NOT enough; it needs to have more people with moral characters. The primary purpose of education is to develop students’ characters, so they understand right from wrong, good from bad, ethical from unethical, and become good citizens.
By having moral character, students can overcome temptations and be responsible for their actions. When they go to work, no matter what happen, they always act according to their moral character that they have learned in school. Only then, they can contribute to their society, and be a role model for others. When a country has more people with moral characters, all the negative things, bad influences, poor attitudes, unethical habits can be reduced and eliminated. Why does today’s society is not as good as we wish? Because we do not have enough people with moral character, many are easily tempted by greed, sex, fame, money, and personal ambitions, etc. They only focus on their selfishness and act irresponsibly for everything. A good education starts with the development of characters so students can be filial to their parents, respect their teachers, law abiding citizens to their country and contributors to humanity. As the primary purpose of education is the development of characters, the roles of the teachers are to educate, mentor and make it happens. The teachers can influence and shape their students to be people with moral character, with the skills and talents to be the innovators of this century. In my opinion, everything begins with this type of education then the country can prosper.
Somehow in this technology-driven world, the excitement over automation and robots have led people to focus on the WRONG thing. Education resides in the praxis of teaching, not the use of technology. The questions we need to ask are: Should we invest our resources in technology or education? Should we buy more technological tools or pay our teachers better so they could do their job? Should we spend money to program robots or to help teachers to have a better up to date training program?
As a technology professor, I use technology in the classroom. I have several websites to post class materials, I have several wikis for students to ask questions and share answers, and I have several servers to store students’ works and class materials. But I will NOT have a robot in my class because I think an essential human contact is what my students need. I know some people may not agree with me, but as a person, I believe that we still need the social contact. No matter how much technology advances, I expect that teachers will continue to do their job by helping educate and mentor student’s characters.