Điều những sinh viên này cần

Trong nhiều năm giảng dạy, tôi thấy rằng có ba kiểu sinh viên: Sinh viên học tốt (tức là bạn không cần chú ý tới họ vì họ tự giác), sinh viên học trung bình nhưng làm việc chăm chỉ (tức là bạn chỉ cần khuyến khích họ thì họ sẽ học tốt vì làm việc chăm chỉ) và sinh viên học kém vì đa dạng lí do (tức là bạn cần dành nhiều thời gian hơn để giúp họ để cho họ có thể học tốt).

Trong số các sinh viên đang học kém, một số không có động cơ học tập, nhiều người không có đường hướng hay mục đích, và ít người thậm chí không chăm lo tới giáo dục. Đây là những sinh viên sẽ làm cho mọi giáo sư thất vọng vì hiệu năng thấp của họ và đôi khi cả thái độ xấu. Làm sao bạn động viên được họ? Làm sao bạn làm cho họ học? Phần lớn các giáo sư đại học đều bận rộn với hoạt động dạy, cho nên họ bỏ qua những sinh viên này. Một số người bảo tôi rằng nếu sinh viên không muốn học, đó là vấn đề của họ vì họ sẽ trượt và bỏ trường. Tôi không đồng ý với kết luận này.

Trong vài năm dạy đầu tiên, tôi sẽ gọi các sinh viên này tới văn phòng của mình và cho họ lời cảnh báo nghiêm khắc như: “Em đang làm phí thời gian của em và tiền bạc của gia đình em. Em không có tương lai nếu em tiếp tục theo cách này.” Hay “Em đã bao giờ nghĩ về tương lai của em hay cuộc đời em không?” Một số sinh viên cảm thấy tồi tệ và xin lỗi, nhưng hành vi của họ không thay đổi. Sau vài ngày, họ lại hành xử như trước. Sau nhiều nỗ lực thất bại, tôi biết rằng cảnh báo không có tác dụng cho nên tôi thử cách tiếp cận khác.

Tôi muốn biết cái gì có thể làm cho các sinh viên này quan tâm; kể cả điều đó nghĩa là giao cho họ phân công việc khác. Tôi hỏi họ “Cái gì sẽ làm cho bài giảng này thú vị hơn cho các em?” “Có cái gì mà thầy có thể làm cho các em để động viên các em học hết sức không?” Dựa trên nhiều đối thoại với những sinh viên này, tôi biết rằng lí do chính họ học kém vì họ không tự tin. Đây là những sinh viên đã bị các giáo sư khác bỏ qua trong nhiều năm. Một số người được phép chuyển từ lớp này sang lớp khác mà không có hướng dẫn nào. Phần lớn trong họ cũng tin rằng họ không thể học được cái gì. Một số người bảo tôi: “Em chỉ cần đủ điểm để qua kì thi.” Hay “Em không giỏi về toán.” “Em không đủ sức để học lớp của thầy.”

Những sinh viên này cần ai đó người tin ở họ vì không có nỗ lực nào họ sẽ bỏ trường mà không có kĩ năng và không tương lai. Nếu họ không khớp với lớp học chính qui, họ cần học trong môi trường khác với hướng dẫn đặc biệt, không phải lời khuyên mơ hồ kiểu như “làm việc chăm chỉ,” hay “chuyên cần vào.” Sau khi gặp nhiều người trong số họ, và hiểu vấn đề của họ, tôi cho họ danh sách các việc đặc biệt cần làm và bảo họ “Đây là điều em cần làm tuần này. Sau khi hoàn thành, em phải tới gặp thầy và chỉ cho thầy cách em làm nó.” Tất nhiên, một số sinh viên có tuân theo lời khuyên này, nhưng nhiều người bỏ lớp của tôi, và tôi không bao giờ gặp lại họ. Tôi biết không dễ làm cho họ tuân theo cách tiếp cận này; nó có thể là điều gay go nhất họ phải làm để qua được môn của tôi. Nhưng giải pháp của tôi không là về làm cho họ học hay phát triển kĩ năng của họ mà giúp họ thu lại tự tin. Nhiều vấn đề tôi đã phân công là đơn giản cho nên họ có thể làm chúng và nhận phản hồi về tiến bộ của họ, điều họ cần. Khi họ làm tốt, tôi ca ngợi họ: “Em làm tiến bộ tốt ở đây rồi. Thầy biết em có thể làm được nó.”  Hay “Điều đó không khó, phải không? Thầy biết em có thể giải được điều này.” Sau vài tuần, nhiều sinh viên bắt đầu chú ý nhiều hơn tới phân công bài, và họ đã hăng hái tới văn phòng của tôi để chỉ cho tôi điều họ đã làm. Chỉ mất vài tháng cho họ thu lại tin tưởng và cuối cùng nhiều người có thể học tốt trong lớp.

Sau nhiều năm giúp cho những sinh viên này, tôi có thể kết luận rằng sinh viên đang học kém KHÔNG PHẢI bởi vì họ không có kĩ năng mà bởi vì họ không tự tin. Có nhiều lí do, nhưng lí do có thể nhất là trường trung học của họ đã không dạy họ nền tảng đủ tốt để thành công ở đại học. Nhiều sinh viên không nhận được lời khuyên tốt để lập kế hoạch nghề nghiệp của họ và chuẩn bị cho đại học. Họ cần hướng dẫn rõ ràng về kĩ năng nào họ đã không có và cái gì họ cần để phát triển chúng. Tôi tin rằng “môn học phụ đạo” được thiết kế cho những sinh viên này ở năm đầu đại học là giải pháp tốt nhất để giải quyết vấn đề này.

Ngay cả những sinh viên học tốt ở trung học và thi đỗ các kĩ thi để vào đại học nhưng không phải tất cả họ đều sẵn sàng cho đại học. Họ cần giúp đỡ để thu được tự tin và hướng dẫn để phát triển kĩ năng họ cần để thành công ở đại học. Nhiều sinh viên đang học kém vì họ không sẵn sàng. Họ tham dự lớp nhưng không thể bắt kịp với những người khác. Họ thất vọng, lo lắng, sợ hãi, muốn bỏ trường vì họ tin rằng họ sẽ không bao giờ thành công. Những sinh viên này cần hướng dẫn của giáo sư và thời gian để thu lấy tin tưởng. Trong nỗ lực giúp đỡ, các giáo sư cần cung cấp phản hồi tích cực hơn, nhiều giải thích hơn, nhiều ví dụ hơn, nhiều chứng minh hơn, và nhiều giám sát hơn vì sứ mệnh của chúng ta không chỉ là dạy mà còn phải chắc rằng sinh viên của chúng ta sẽ thành công.

 

—English version—

 

What these students need

For many years of teaching, I found that there were three types of student: Students who are doing well (i.e., You do not need to pay attention to them because they are self-motivated.) Students who are average but working hard (i.e., you only need to encourage them then they will do well because of their hard working) and students who perform poorly for a variety of reasons (i.e., you need to spend more time to help them so they can do well).

Among the students who are doing poorly, some are not motivated to study, many do not have direction or goals, and few do not even care about education. These are the students who will frustrate every professor because of their low performance and sometimes bad attitude. How do you motivate them? How do you make them study? Most college professors were busy with teaching activities, so they ignored these students. Some told me that if students do not want to study, that is their problem as they will fail and quit school. I did not agree with this conclusion.

In the first few years of teaching, I would call these students to my office and gave them stern warning such as: “You are wasting your time and your family’s money. You have no future if you continue this way.” Or “Have you ever think about  your future or your life?” Some students felt bad and apologized, but their behavior did not change. After a few days, they behaved the same as before. After many failed attempts, I learned that warning did not work so I tried a different approach.

I wanted to know which might interest these students; even that meant offering them different assignments. I asked them “What would make this lecture more interesting to you?” “Is there anything that I could give you that would motivate you to do your best?” Based on several conversations with these students, I learned that the main reason that they were doing poorly because they have no self-confidence. These are the students who were ignored by others professors for many years. Some were allowed to pass from one class to another without any guidance. Most of them also believed that they could not learn anything. Some told me: “I only need enough score to pass the exam.” Or “I am not good at math.” “I am not good enough for your class.”

These students need someone who believes in them because without any efforts they will drop out of school with no skills and no future. If they do not fit in regular class, they need to learn in a different environment with a specific guidance, not vague advice such as “work hard,” or “Be diligence.” After met with many of them, and understood their problems, I gave them a list of specific things to do and told them “Here are what you need to do this week.  After complete, you must come to see me and show me how you do it.” Of course, some students did follow this advice, but many dropped out of my class, and I never saw them again. I knew it was not easy to make them follow this approach; it may be the toughest thing they must do to pass my course. But my solution does not about make them learn or develop their skills but help them to gain their self-confidence. Many problems that I assigned were simple so they could do them and received the feedbacks about their progress which they need. When they did well, I praised them: “You make good progress here? I know you could do it.”  Or “That is not difficult isn’t it? I know you can solve this.” After a few weeks, many students began to pay more attention to the assignments, and they were eager to come to my office to show me what they did. It only takes months for them to gain the confidence and eventually many can do well in class.

After several years of helping these students, I can conclude that students who are doing poorly NOT because they do not have the skills but because they do not have the self-confidence. There are many reasons, but the most probable cause is their high school did not teach them the foundations well enough to succeed in college. Many students do not receive good advice to plan their career and to prepare for college. They need a clear guidance of what skills that they did not have and what they need to develop them. I believe that a “supplementary course” designed for those students in the first year of college is the best solution to solve this problem.

Even students who do well in high school and passed the exams to go to college but not all of them are readied for college. They need help to gain self-confidence and guidance to develop the skills they need to succeed in college. Many students who are doing poorly because they are not ready. They attend class but cannot catch up with others. They are frustrated, upset, fear, want to quit school because they believe that they will never succeed. These students need professor’s guidance and time to gain the confidence. In the efforts to help, professors need to provide more positive feedback, more explanations, more examples, more demonstrations, and more supervision because our mission is not just teaching but also make sure that our students will succeed.