Câu chuyện từ Ấn Độ

Biến đổi lớn của Ấn Độ từ một nền nông nghiệp nghèo nàn thành một nước công nghệ giầu có dựa trên một viễn kiến đã được lập kế hoạch từ thời Ấn Độ mới giành được độc lập từ Anh năm 1947. Với dân số gần một tỉ người và nền kinh tế hoàn toàn phụ thuộc vào nông nghiệp, đất nước mới độc lập này nghèo tới mức nó thậm chí không thể nuôi nổi người riêng của nó. Những người lãnh đạo Ấn Độ tin rằng cách duy nhất để thoát ra khỏi nghèo nàn là đầu tư vào “sức mạnh trí não” của người của họ bằng việc có hệ thống giáo dục tốt, tốt như hệ thống ở các nước đã phát triển. Thủ tướng đầu tiên của họ, Jawaharlal Nehru tin nền tảng của hệ thống giáo dục phải là đại học công nghệ tương tự như Massachusetts Institute of Technology (MIT) nơi sẽ tạo ra nhiều kĩ sư và nhà khoa học để giúp Ấn Độ tiến lên trước.

Năm 1950, chính phủ Ấn Độ thiết lập Viện công nghệ Ấn Độ (IIT) và trường đầu tiên được xây dựng trên một nhà tù trước đây nơi người Anh đã giam cầm các tù nhân chính trị. Cuối cùng viện đã mở rộng ra nhiều trường công nghệ ở khắp nước. Vào những ngày đầu, chính phủ Ấn Độ gửi sinh viên hàng đầu của họ sang Mĩ và Anh để có được giáo dục tốt nhất ở đó, nơi họ chấp nhận các chương trình tiên tiến nhất và đem trở lại Ấn Độ. IIT dựng nên danh tiếng trên một chương trình đào tạo rất nghiêm ngặt. Mỗi năm nó nhận vào chỉ 2 phần trăm trong số 300,000 người xin vào học hàng năm và vì việc xét vào có tính chọn lọc cao này, IIT đã phát triển những kĩ sư và nhà khoa học giỏi nhất cho Ấn Độ. Được nhận vào IIT là đảm bảo về việc làm tốt hay cơ hội để tiếp tục vào các trường đại học hải ngoại. Ngay cả ngày nay, giấc mơ của mọi sinh viên Ấn Độ là được nhận vào IIT.

Để đặt nền tảng vững chắc, ông Jawaharlal Nehru đã chọn Bangalore, một thành phố nhỏ ở giữa Ấn Độ làm “thành phố của tương lai,” nơi ông ấy đặt phần lớn việc nghiên cứu của chính phủ và các phòng thí nghiệm không gian ở đó như cơ sở để thực hiện viễn kiến công nghệ. Qua thời gian, mọi người lãnh đạo Ấn Độ vẫn tiếp tục theo viễn kiến này mà người tiền nhiệm của họ đã bắt đầu. Khi ngành công nghiệp  công nghệ bùng nổ vào cuối những năm 1980, Ấn Độ sẵn sàng nắm lấy cơ hội này. Citibank là công ti Mĩ đầu tiên thiết lập trung tâm dữ liệu ở Bangalore năm 1985 để xử lí các giao tác ngân hàng và tài liệu giấy tờ. Về sau, Texas Instruments mở một trung tâm dữ liệu nhỏ ở đó rồi Hewlett-Packard xây dựng một cơ xưởng điện tử ở đó năm 1989. Lí do một số công ti Mĩ thiết lập cơ xưởng ở Bangalore là công nhân Ấn Độ có thể nói được tiếng Anh và sự sai biệt 12 giờ giữa Mĩ và Ấn Độ cho phép các công ti vận hành 24 giờ liên tục. Khi công nhân Mĩ về nhà ban đêm, công nhân Ấn Độ có thể tiếp tục việc làm vì đó là buổi sáng ở đó. Chính phủ Ấn Độ tiếp tục cải tiến kết cấu nền của nó để làm cho thành phố phù hợp tốt hơn cho các công ti nước ngoài tới. Có những khuyến khích thuế và tài chính, giảm giá điện, lập vùng miễn giảm, và rút bớt phí đăng kí để thu hút nhiều công ti nước ngoài tới đặt trụ sở ở đó. Tuy nhiên, đầu tư vào giáo dục công nghệ là yếu tố then chốt cho tăng trưởng ngành công nghiệp công nghệ Ấn Độ. Khi các công ti Mĩ cần đáp ứng nhu cầu tăng trưởng về công nhân có kĩ năng CNTT, các công ti Ấn Độ sẵn sàng cung cấp lực lượng lao động có kĩ năng và xu hướng làm khoán ngoài bắt đầu vào cuối những năm 1990.

Trong suốt những năm 1990, các công ti Mĩ đã khoán ngoài bất kì cái gì họ có thể để giảm chi phí và tăng lợi nhuận. Theo một khảo cứu, quãng 65% công ti Mĩ đã khoán ngoài một số công việc cho Ấn Độ. Bangalore trở thành điểm đến chính của nhiều công việc công nghệ. Khi nhiều việc làm được trả lương cao hơn thành sẵn có, nó đã khuyến khích nhiều sinh viên học công nghệ và ngành công nghiệp công nghệ đã bùng nổ. Ngày nay hơn một phần ba sinh viên đại học ở Ấn Độ đang ghi danh vào Khoa học, Công nghệ, Kĩ nghệ và Toán học (STEM) và đang tạo ra lực lượng lao động công nghệ mạnh nhất trên thế giới.

Khi chúng tôi bước qua khuôn viên IIT Mumbai, bạn tôi, giáo sư Krishnan giải thích: “Trong quá khứ làm khoán ngoài đã là về chi phí thấp nhưng ngày nay nó là về kĩ năng cao hơn. Nếu chúng tôi tiếp tục theo chi phí thấp thì chúng tôi không thể cạnh tranh được với các nước có chi phí thấp hơn ở Đông Nam Á và châu Phi. Để duy trì đi trước, chúng tôi phải liên tục cải tiến đào tạo của chúng tôi để bắt kịp với nhu cầu thị trường. Trong những năm 2000, ngôn ngữ lập trình là quan trọng vì khách hàng của chúng tôi cần những người phát triển phần mềm nhưng ngày nay di động và tính toán mây là những kĩ năng có nhu cầu cao cho nên chương trình đào tạo của chúng tôi được cập nhật với những kĩ năng mới này. Anh có lẽ biết rằng rằng nhiều kĩ năng có nhu cầu cao ngày nay thậm chí không tồn tại năm năm trước nhưng chúng tôi giám sát nhu cầu một cách cẩn thận và điều chỉnh việc đào tạo của chúng tôi tương ứng theo.” Tôi đồng ý: “Các anh là đúng, năm năm trước việc làm như người thiết kế giao diện người dùng, chuyên viên tính toán mây hay người phân tích dữ liệu lớn thậm chí chưa tồn tại.”

Khi chúng tôi bước vào các toà nhà có điều hoà nhiệt độ, Krishnan giải thích: “Toà nhà này được một cựu học sinh của chúng tôi tặng cho trường chúng tôi, Giám đốc điều hành của Infosys Nandan Nikelani. Anh ấy tốt nghiệp ở đây và đi làm việc cho Patni Information Systems nơi anh ấy đã gặp Narayana Murthy và cùng nhau họ đã sáng lập ra Infosys, một trong những công ti CNTT lớn nhất ở Ấn Độ. Cho dù anh ấy đã trở thành tỉ phú nhưng anh ấy chưa bao giờ quên trường đã giáo dục anh ấy. Thay vì chi tiền vào những thứ vật chất như các triệu phú và tỉ phú khác, anh ấy đã xây dựng một trung tâm máy tính mới có thương hiện cho trường cũ của anh ấy.” Tôi đồng ý: “Đại học của các anh đã thành công trong phát triển nhiều người lãnh đạo trong kĩ nghệ và công nghệ cho Ấn Độ. Người tốt nghiệp của các anh đã phát triển đất nước các anh thành một nước công nghệ cao.” Krishna lắc đầu: “Còn chưa đâu, đầu tư vào giáo dục có rủi ro. Phần lớn người tốt nghiệp giỏi nhất của chúng tôi bây giờ đang rời khỏi đất nước để tìm việc làm tốt hơn ở hải ngoại. Mặc dầu có nhiều cơ hội việc làm ở đây nhưng quãng một nửa người tốt nghiệp CNTT của chúng tôi ưa thích đi sang Mĩ để làm việc. Cho tới khi họ quay về và đóng góp cho nền kinh tế của chúng tôi thì viễn kiến của chúng tôi mới hoàn thành đầy đủ.”

 

—English version—

 

Stories from India

India’s significant transformation from a poor agriculture to a wealthy technology country is based on a vision that was planned during the time India just won independence from Britain in 1947. With a population near a billion people and an economy solely depending on agriculture, the newly independent country was so poor that it could not even feed its own people. Indian leaders believed that the only way to get out of poverty was to invest in the “brain power” of their people by having a good education system, as good as the systems in developed countries. Their first prime minister, Jawaharlal Nehru believed the foundation of the education system should be a technology university similar to the Massachusetts Institute of Technology (MIT) that will produce more engineers and scientists to help advance India forward.

In 1950, the Indian government established the Indian Institute of Technology (IIT) and the first school was built on a former prison where the British had held political prisoners. Eventually the institute has expanded to several technology schools around the country. In the early days, India government sent their top students to the U.S and UK to get the best education there where they adopted the most advanced programs and brought back to India. The IITs built the reputation on a very rigorous training program. Each year it admits only 2 percent of the 300,000 annual applicants and because of this highly selective admission, IIT has developed the best engineers and scientists for India. To get accepted to IIT is a guarantee for good jobs or a chance to continue to go to graduate schools overseas. Even today, the dream of every Indian student is to get accepted to IIT.

To set a firm foundation, Mr. Jawaharlal Nehru selected Bangalore, a small city in the middle of India to be the “city of the future.” where he put most government research and aerospace laboratories there as the base to implement the technology vision. Overtime, all Indian leaders continued to follow the vision that their predecessors started. When the technology industry exploded in the late 1980s, India is ready to seize the opportunity. Citibank was the first American company established a data center in Bangalore in 1985 to process bank transactions and paper documentation. Later, Texas Instruments opened a small data entry center there then Hewlett-Packard built an electronic factory there in 1989. The reasons some American companies set up factory in Bangalore were Indian workers could speak English and the 12 hours difference between the U.S. and India allowed companies to operate 24 hours continuously. As U.S workers go home at night, Indian workers could continue the job as it was morning there. India government continued to improve its infrastructure to make the city better suited for more foreign companies to come. There were Tax and financial incentives, discounted electricity rates, exempt zoning, and reduction in registration fees to lure more foreign companies to locate there. However, the investment in technology education is the key factor to the growth of India’s technology industry. As U.S. companies need to meet the growing demands of IT skilled workers, Indian companies are ready to provide the skilled workforce and the outsourcing trend began in late 1990s.

Throughout the 1990s, U.S. companies were outsourcing whatever they can to reduce costs and increase profits. According to a study, about 65% of U.S companies were outsourced some works to India. Bangalore became the major destination of many technology works. As more high paying jobs were available, it encouraged more students to study technology and the technology industry exploded. Today more than a third of college students in India are enrolling in Science, Technology, Engineering and Math (STEM) and creating the most powerful technology workforce in the world.

As we walk through IIT Mumbai campus, my friend, professor Krishnan explains: “In the past outsourcing was about lower cost but today it is about higher skills. If we continue on low cost than we cannot compete with lower cost countries in Southeast Asia and Africa. To stay ahead, we have to continue to improve our trainings to keep up with market demand. During the 2000s, programming languages were important because our customers needed software developers but today mobile and cloud computing are high demand skills so our training program is updated with these new skills. You probably know that many high demand skills today did not even exist five years ago but we monitored the demand carefully and adjusted our training accordingly.” I agree: “You are right, five years ago jobs like User Interface designer, Cloud computing specialist or Big Data analyst did not even exist yet.”

As we are walking into a modern air-conditioned building, Krishnan explains: “This building is donated to our school by one of our alumni, Infosys’s Chief Executive Officer Nandan Nikelani. He graduated from here and went to work for Patni Information Systems where he met Narayana Murthy and together they found Infosys, one of the largest IT company in India. Even he became a billionaire but he never forgot the school that educated him. Instead of spending money on materials things like other millionaires and billionaires, he built a brand new computer center for his old school.” I agree: “Your university has succeeded in develop more leaders in engineering and technology for India. Your graduates have developed your country into a high technology country.” Krishna shakes his head: “Not yet, the investment in education has risks. Most of our best graduates are now leaving the country to find better jobs oversea. Although there are many job opportunities here but about half of our IT graduates prefer to go to the U.S. to work. Until they come back and contribute to our economy then our vision is completely fulfill.”