Đối thoại ở Hyderabad

Để tạo ra nhiều công ti công nghệ, Hiệp hội quốc gia các công ti phần mềm và dịch vụ Ấn Độ (NASSCOM) đã khởi đầu “chương trình 10000 công ti khởi nghiệp.” Nó mời các nhà doanh nghiệp trên khắp Ấn Độ làm đơn xin tài trợ để bắt đầu công ti khởi nghiệp riêng của họ. Trong vòng vài tuần, nó đã nhận được trên 1000 đơn đăng kí và có sẽ quá 5000 đơn trong vài tuần tới. Bạn tôi Ravi giải thích: “Có cảm giác mạnh trong những người Ấn Độ trẻ rằng khởi nghiệp là cách đúng để đạt tới giấc mơ của họ. Trong nhiều năm, có được việc làm tại công ti công nghệ là giấc mơ của người tốt nghiệp đại học nhưng bây giờ họ ưa thích sở hữu một công ti. Ngày nay thanh niên Ấn Độ cảm thấy lạc quan về tương lai của họ và họ tin với công nghệ thông tin, Ấn Độ sẽ là một trong những nước mạnh nhất trên thế giới.”

Tôi hỏi: “Vậy bao nhiêu công ti khởi nghiệp đã thành công ở đây?” Ravi giải thích: “Có hàng nghìn công ti khởi nghiệp nhỏ hội tụ vào việc cung cấp app di động cho thị trường địa phương. Phần lớn các công ti đều có từ mười tới hai mươi người nhưng một số đã tăng trưởng tới năm mươi hay một trăm người khi sản phẩm của họ thành công. Thị trường app di động địa phương đang làm ăn tốt và cung cấp việc làm cho nhiều người nhưng mục đích hiện thời là bành trướng ra thị trường hải ngoại. Xem như một phần của chương trình này, NASSCOM sẽ chọn ra quãng 500 công ti khởi nghiệp đủ tư cách cho tài trợ từ $25,000 tới $250,000 và đưa họ vào việc kèm cặp đặc biệt với các nhà doanh nghiệp thành công để hướng dẫn họ tăng trưởng lớn hơn. Những công ti khởi nghiệp được lựa chọn này sẽ được đặt vào vùng công nghệ đặc biệt để duy trì đà. Các công ti khởi nghiệp nằm trong số những yếu tố mấu chốt nhất của công nghiệp CNTT Ấn Độ vì họ giữ cho Ấn Độ duy trì được ưu thế cạnh tranh của nó so với các nước khác. Xu hướng di động đã mở ra những cơ hội mới cho các công ti khởi nghiệp nhỏ vì họ đã tạo ra sản phẩm và dịch vụ cho thị trường địa phương và duy trì bền vững cho sự tăng trưởng kinh tế toàn thể. Khuyến khích nhiều công ti khởi nghiệp hơn sẽ tạo ra nhiều việc làm; nhiều cơ hội và giúp cho hàng nghìn nhà doanh nghiệp tăng trưởng doanh nghiệp của họ và làm thúc đẩy nền kinh tế Ấn Độ.”

Tôi hỏi: “Thị trường làm khoán ngoài CNTT thế nào?” Ravi gật đầu: “Thị trường làm khoán ngoài đang tạo ra tiến bộ rất ngoạn mục trong mười năm qua. Khi nhiều công ti toàn cầu đang vật lộn với sự thiếu hụt công nhân có kĩ năng CNTT, chúng tôi lấp vào kẽ hở này bằng việc cung cấp cho họ dịch vụ có chất lượng và chi phí thoả đáng. Thành công của chúng tôi đã giúp cho chúng tôi cung cấp các đề nghị phát kiến mà sẽ giúp cho chúng tôi tiến bước nữa hướng tới viễn kiến của chúng tôi về việc là nhà cung cấp dịch vụ CNTT cho mọi công ti trên thế giới. Nhưng để làm điều đó chúng tôi cần tiếp tục cải tiến hệ thống giáo dục của chúng tôi. Trong quá khứ, chúng tôi đã hội tụ phần lớn vào đào tạo kĩ thuật và tạo ra trên một triệu công nhân CNTT, chạy từ người lập trình tới người phân tích hệ thống, điều là tốt cho các dịch vụ làm khoán ngoài CNTT. Bước tiếp của chúng tôi là phát triển những nhà phát kiến riêng, các nhà khoa học dữ liệu riêng và những nhà doanh nghiệp riêng của chúng tôi. Điều đó nghĩa là chúng tôi phải thay đổi hoàn toàn hệ thống giáo dục của chúng tôi. Ngày nay giáo dục của chúng tôi tạo ra người tốt nghiệp còn ít có tư duy độc lập vì họ được dạy phải tuân theo và phục tùng cấp thẩm quyền. Chúng tôi muốn phát triển những người lãnh đạo, nhà tư tưởng độc lập, người giải quyết vấn đề và nhà doanh nghiệp, người có thể đứng theo cách riêng của họ và định vị bản thân họ trong thị trường toàn cầu. Điều đó sẽ yêu cầu cách dạy mới, phương pháp mới và hệ thống giáo dục mới. Ngày nay sinh viên công nghệ của chúng tôi bắt đầu nhận ra rằng họ có nhiều năng lực hơn điều họ đã tin. Họ biết rằng họ có thể đạt tới điều người khác làm ở các nước đã phát triển. Họ đang học nhận rủi ro, họ không sợ thất bại nữa. Họ đã thấy điều các công ti thành công như Apple, Uber, Twitter, hay Facebook đã làm và bắt đầu háo hức về điều họ có thể làm.”

Tôi hỏi: “Làm sao anh làm điều đó? Anh có kế hoạch gì trong tâm trí?” Ravi trả lời: “Giáo dục công nghệ là dẫn lái then chốt cho thay đổi này. Biến đổi hệ thống giáo dục từ cấu trúc truyền thống, phân cấp sang hệ thống sáng tạo, phát kiến đòi hỏi kiểu thầy giáo mới người có thể mang tính sáng tạo của họ tới lớp học. Trong nền kinh tế toàn cầu này, người ta phải học nhanh chóng để có tính phát kiến hơn, tính thích ứng hơn và gây hứng khởi hơn cho học sinh. Hệ thống giáo dục nên gây hứng khởi và sáng tạo như học sinh, người học trong hệ thống. Điều đó có nghĩa là chúng tôi cần thay đổi cấu trúc hiện thời có từ thời thuộc địa về kiểm soát theo phân cấp, đầy quan liêu, ngăn cản phát kiến, tính linh hoạt và tính thích nghi. Để thay đổi, chúng tôi cần thầy giáo mới người có thể mường tượng và áp dụng các phương án vào phương áp dạy hiện thời. Đó là lí do tại sao thầy ở đây vì thầy là một trong số ít những nhà giáo dục đã được mời tới giúp chúng tôi cải tiến phương pháp dạy của chúng tôi.”

Tôi hỏi: “Các anh cần cái gì khác nữa? Hệ thống giáo dục của các anh đã cải tiến lớn và nền công nghiệp của các anh đang làm ăn tốt.” Ravi giải thích: “Điều chúng tôi thực sự cần là khát vọng. Lần trước thầy đã cho chúng tôi viễn kiến về điều có thể được đạt tới nhưng chúng tôi vẫn cần khát vọng. Chúng tôi có thể làm tốt hơn nhiều nếu chúng tôi có tham vọng đạt tới viễn kiến của chúng tôi. Lần trước thầy đã gây hứng khởi cho sinh viên chúng tôi bằng việc hỏi họ: “Các em là người theo sau hay người lãnh đạo? Các em muốn là công nhân hay người chủ?” Điều đó đã làm kích động họ và họ muốn nghe nữa.” Tôi bảo anh ấy: “Tất nhiên khát vọng là quan trọng vì nó là về khác biệt mà các bạn có thể làm ra trên thế giới. Tuy nhiên để làm cho mọi sự xảy ra, chương trình đào tạo phải đủ linh hoạt để cho thay đổi có thể được thêm vào một cách nhanh chóng. Đó là lí do tại sao mọi tài liệu môn học nên được mô đun hoá để cho nó có thể được cập nhật khi cần. Ngày nay công nghệ thay đổi nhanh chóng, nhanh hơn nhiều việc thầy giáo có thể làm chủ tài liệu và học sinh có thể học cho nên cả hai đều phải phát triển việc học cả đời. Câu hỏi của tôi là làm sao thói quen học cả đời này khớp vào trong hoàn cảnh giáo dục Ấn Độ?  Làm sao chúng ta có thể làm được điều đó khi cấp bậc truyền thống vẫn là một phần của hệ thống các bạn? Các bạn có thể làm cho học sinh học tập nhưng làm sao các bạn có thể thay đổi được thầy giáo?”

Ravi giải thích: “Có hàng nghìn đại học ở Ấn Độ, nhiều trường là trường công nhưng số đại học tư cũng đang dâng lên. Ngày nay trường công được coi là tốt nhất nhưng điều đó đang thay đổi bây giờ. Một số đại học tư đã chấp nhận chiến lược dài hạn của việc dùng các chương trình đào tạo từ các đại học hàng đầu ở Mĩ và Anh và đã cải tiến phương pháp đào tạo của họ. Với tiến bộ của công nghệ thông tin, các biên giới giữa trường công và trường tư đang mờ đi và phân chia đang tan biến. Các đại học tư mới đang thách thức cách dạy cũ vì mô hình đào tạo cũ đang trở nên lỗi thời. Ngày nay nhiều học sinh hàng đầu đang xem xét việc vào các đại học tư thay vì đại học công. Học cùng chương trình tại Stanford, Carnegie Mellon, Oxford và Harvard ở các đại học tư từ các thầy giáo được đào tạo ở các trường đó sẽ cho người tốt nghiệp có cơ hội tốt hơn để có được việc làm ở công ti nước ngoài hay cơ may tốt hơn để làm việc ở hải ngoại hơn là bất kì trường công nào vẫn đang dùng phương pháp đọc bài giảng cũ, nhấn mạnh vào ghi nhớ để qua được kiểm tra.”

Ravi tiếp tục: “Ấn Độ đã thành công trong phát triển công nghiệp dịch vụ CNTT. Bước tiếp là tạo ra nhiều công ti khởi nghiệp để tăng trưởng nhanh hơn và bành trướng toàn cầu. Tất nhiên, nó phải bắt đầu bằng cách đào tạo mới, hệ thống giáo dục mới, phương pháp dạy mới, và thầy giáo mới. Chúng tôi bây giờ là nền kinh tế 2 nghìn tỉ đô la. Nếu chúng tôi tiếp tục tăng trưởng với tỉ lệ hiện thời này, chúng tôi sẽ có được 4 nghìn tỉ đô la trong 5 năm và 10 nghìn tỉ đô la trong 10 năm nữa. Đến lúc đó, chúng tôi sẽ có đủ việc làm cho một tỉ người. Cứ tưởng tượng một nước dân số lớn như Ấn Độ với đầy việc làm. Đó là giấc mơ của chúng tôi và viễn kiến của chúng tôi về tương lai. Cách duy nhất để làm điều đó là làm cho mọi người tin rằng giáo dục công nghệ có thể làm cho điều đó xảy ra và đó là lí do tại sao có khát vọng là quan trọng.”

Anh ấy mỉm cười: “Trong nhiều năm, Ấn Độ bị coi là nước nghèo đang phát triển nhưng điều đó đang thay đổi. Chúng tôi có dân số đông và nhiều người vẫn sống trong nghèo đói, nhưng trong mười năm qua, số người giầu đã tăng lên nhanh chóng. (Lưu ý: Chỉ những người có nhiều hơn $30 triệu đô la mới được coi là giầu ở Ấn Độ.) Ngày nay Ấn Độ được xếp hạng 16 trên danh sách các nước có nhiều triệu phú và tỉ phú (Lưu ý: Theo WealthInsight, một nghiên cứu Anh, Ấn Độ có trên 350,000 triệu phú và danh sách người giầu bị chi phối bởi các nhà doanh nghiệp công nghệ trẻ, các nhà công nghiệp, chỉ một phần nhỏ là từ doanh nghiệp gia đình.)

Tôi hỏi: “Anh nghĩ điều gì sẽ xảy ra tiếp đây?” Ravi trả lời: “Trong thế giới đang thay đổi nhanh chóng này, chúng tôi không thể chờ đợi được mà chúng tôi cũng không thể thay đổi được mọi thứ nhanh chóng. Mĩ thay đổi nhanh vì nó là nước trẻ với ít hạn chế nhưng Ấn Độ là nước già với lịch sử và văn hoá lâu dài cho nên nó sẽ cần nhiều thời gian hơn. Tôi nghĩ lực thị trường sẽ chi phối cách hệ thống giáo dục sẽ phải điều chỉnh. Không còn chuyện vài đại học hàng đầu sẽ duy trì ở trên đỉnh nếu họ không thay đổi. Có thể là các đại học tư sẽ leo lên hàng đầu và là những trường tốt hơn. Thay đổi sẽ cần thời gian, nhưng các yếu tố cho thay đổi là ở tại chỗ và học sinh sẽ làm cho thay đổi xảy ra. Nếu các trường Ấn Độ có thể thay đổi phương pháp dạy hiện thời của họ để thúc đẩy nhiều hơn về tư duy độc lập và giải quyết vấn đề thì học sinh có thể phát kiến và phát triển các ý tưởng mới, sản phẩm mới, công ti mới và Ấn Độ có thể trở thành một trong những nước công nghệ tốt nhất. Chúng tôi phải giữ tiến về phía trước, chúng tôi phải tạo ra thị trường mới, lấy khách hàng mới và tiếp tục tăng trưởng nếu không người khác sẽ bắt kịp và cạnh tranh với chúng tôi. Ngày nay chúng tôi phải giải quyết nhu cầu thị trường mấu chốt và các khu vực có nhu cầu cao theo đó các công ti toàn cầu sẽ tuyển mộ như di động, công nghệ tìm kiếm tối ưu, tính toán mây, an ninh cyber, phân tích dữ liệu lớn, và Internet mọi vật (IoE). Ngày mai sinh viên chúng tôi sẽ chờ đợi nghe bài giảng đầu tiên của thầy về phân tích dữ liệu lớn và tôi nghĩ lần này sẽ có hơn 500 sinh viên trong hội trường.”

 

—English version—

 

A conversation in Hyderabad

To create more technology companies, the India’s National Association of Software & Services Companies (NASSCOM) has initiated a “10,000 start-ups program.” It invites entrepreneurs across India to apply for funding to start their own start-ups. Within weeks, it has already received over 1000 applications and possible over 5000 in the next few weeks. My friend Ravi explains: “There is a strong feeling among young Indian that entrepreneurship is the right way to achieve their dream. For many years, getting a job at technology company is a dream of college graduates but now they prefer to own a company. Today young Indians are feeling optimistic about their future and they believe with information technology, India will be one of the most powerful countries in the world.”

I ask: “So how many start-ups have been successful here?” Ravi explains: “There are thousands of small startups focusing on providing mobile apps for the local market. Most companies have ten to twenty people but some have grown to fifty or hundred people when their products are successful. The local mobile apps market is doing well and provides jobs for many people but the current goal is to expand the market oversea. As part of the program, NASSCOM will select about 500 start-ups that are eligible for funding ranging from $25,000 to $250,000 and put them into a special mentoring with successful entrepreneurs to guide them grow bigger. These selected start-ups companies will be placed in special technology zones to sustain the momentum. Start-ups are among the most critical elements of the Indian IT industry as they keep India to retain its competitive advantage over other countries. The mobile trend has opened new opportunities for small start-ups as they have created products and services for the local market and sustain our overall economic growth. To encourage more start-ups will create more jobs; more opportunities and help thousands of entrepreneurs grow their businesses and propel India’s economy.”

I ask: “How is the IT outsourcing market?” Ravi nods: “The outsourcing market is making very good progress during the last ten years. As many global countries are struggling with the shortage of IT skilled workers, we fill in this gap by providing them with quality services at reasonable costs. Our success has helped us to come up with innovative propositions that will help us to make another step toward our vision of being the IT service provider for every company in the world. But to do that we need to continue to improve our education system. In the past, we focused mostly on technical trainings and produced over million IT workers, ranging from programmers to system analysts, which are good for IT outsourcing services. Our next step is to develop our own innovators, our own data scientists and our own entrepreneurs. It means we must completely change our education system. Today our education produces less independent-thinking graduates as they are taught to follow and submit to authority. We want to develop leaders, independent thinkers, problem solvers, and entrepreneurs who can stand on their own and position themselves in the global market. That will require new way of teaching, new method and new education system. Today our technology students begin to realize that they have more capability than what they believed. They know that they can achieve what others do in developed countries. They are learning to take risks, they are not afraid of failure anymore. They saw what successful companies like Apple, Uber, Twitter, or Facebook did and began to get excited on what they could do.”

I ask: “How do you do that? What plan do you have in mind?” Ravi answers: “Technology education is the key driver for this change. To transform an education system from a traditional, hierarchical structure to a creative, innovated system requires new type of teachers who can bring their creativity to classes. In this global economy, you have to learn quickly to be more innovative, more adaptable and more inspiring to the students. The education system should be as inspiring and inventive as the students who study in the system. That means we need to change the current structure dated from the colonial time of hierarchical control, full of bureaucracy, which discourages the innovation, flexibility and adaptability. To change, we need new teachers who could envision and apply alternatives to the current teaching method. That is why you are here as you are one of few educators who are invited to help us improve our teaching method.”

I ask: “What else do you need? Your education system has improved significantly and your industry is doing well.” Ravi explains: “What we really need is the aspiration. Last time you gave us the vision of what can be achieved but we still need the aspiration. We can do much better if we have the ambition to achieve our vision. Last time you have inspired our students by asking them: “Are you followers or leaders? Do you want to be workers or owners? That excited them and they want to hear more.” I tell him: “Of course aspiration is important as it is about the difference you can make in the world. However to make things happen, the training program must be flexible enough so change can be inserted quickly. That is why every course materials should be modularized so it can be updated as needed. Today technology changes fast, much faster than teachers can master the materials and students can learn so both must develop a lifelong learning. My question is how does this lifelong learning habit fit into the Indian education context?  How can we do it when the traditional hierarchy is still a part of your system? You can make students learn but how could you change the teachers?

Ravi explains: “There are thousands of universities in India, many are public but the number of private universities is also on the rise. Today public schools are considered the best but it is changing now. Some private universities have adopted a long-term strategy of using training programs from the top universities in the U.S and U.K. and improved their training methods. With the advancement of information technology, boundaries between public and private schools are blurring and divides are vanishing. New private universities are challenging the old ways of teaching as old training models are becoming obsolete. Today more top students are considering entering private universities rather than public universities. To study the same programs at Stanford, Carnegie Mellon, Oxford and Harvard at private universities from teachers trained in those schools will give graduates better opportunity to get foreign companies jobs or better chance to work oversea than any public schools who are still using the old lecturing method that emphasize memorization to pass tests.”

Ravi continues: “India has succeeded in the development of IT services industry. The next step is to create more entrepreneurial companies to grow faster and expand globally. Of course, it has to start with new way of trainings, new education systems, new teaching methods, and new teachers. We are now a $2 trillion economy. If we continue to grow at this current rate, we will get to $4 trillion in 5 years and $10 trillion in 10 more years. By that time, we will have enough jobs for one billion people. Just imagine a large population country like India with full employment. That is our dream and our vision of the future. The only way to do that is to get people to believe that a technology education can make it happens and that is why having the aspiration is important.”

He smiles: “For many years, India is viewed as a poor developing country but it is changing. We have a large population and many people are still live in poverty, but in the past ten years, the number of rich people has increased rapidly. (Note: Only people with more than $30 million dollars is considered rich in India) Today India ranked 16th on a list of countries with more millionaires and billionaires (Note: According to WealthInsight, an UK research, India has over 350,000 millionaires and the rich list is dominated by young technology entrepreneurs, industrialists, only small portion is from families business.)

I ask: “What do you think will happen next? Ravi answers: “In this fast changing world, we cannot wait but we also cannot change everything quickly. The U.S changes fast because it is a young country with less restrictive but India is an old country with a long history and culture so it will need more time. I think the market force will dictate how the education system will have to adjust. It is no longer that few top universities will stay on top if they do not change. It is possible that private universities will climb up on top and being better schools. Change will take time, but the elements for change are in place and the students will make the change happens. If Indian schools can change their current teaching methods to promote more on independent thinking and problem solving than students can innovate and develop new ideas, new products, new companies and India can become one of the best technology countries. We have to keep moving ahead, we have to create new market, getting new customers and continue to grow else others will catch up and compete with us. Today we must solve the critical market needs and high demand areas for which global companies will be recruiting such as mobility, optimizing search technology, cloud computing, cybersecurity, big data analytics, and the Internet of Everything (IoE) . Tomorrow our students will be waiting to hear your first lecture on big data analytics and I think this time it will be more than 500 students in the auditorium.”