Skip to content

Làm cho học sinh học

Là những thầy cô giáo, tất cả chúng ta đều có thời gian giới hạn trên lớp để làm cho học sinh học cho nên thời gian trên lớp là quí giá. Nếu chúng ta đọc bài giảng quá nhiều, chúng ta mệt nhưng học sinh cũng mệt vì nghe nữa. Chúng ta cần trao cho họ tri thức rồi để họ xử lí và học từ đó. Đó là lí do tại sao tôi tin thảo luận trên lớp là quan trọng hơn đọc bài giảng. Là những thầy cô giáo, chúng ta cũng cần cho họ cơ hội diễn đạt hiểu biết của họ để cho chúng ta có thể giám sát việc học của họ và sửa lại hiểu sai hay lẫn lộn vì họ là những người đang học.

Không có chỗ nào tốt hơn cho việc học ngoài lớp học và chúng ta phải cho học sinh thật nhiều thời gian trên lớp để học để họ không phải học ở đâu đó nơi họ có thể bị sao lãng hay học từ bạn bè, người có thể làm lẫn lộn họ. Ngày nay học sinh dễ dàng bị làm sao lãng và không thể ngồi yên hơn mười hay mười lăm phút cho nên tốt hơn cả là giữ việc giảng bài trong thời gian giới hạn và tạo điều kiện cho việc học bằng việc để cho họ thảo luận điều họ đã học.

Khi học sinh phải ngồi trong thời gian dài, phần lớn học sinh trở nên bị ngắt ra. Tâm trí họ vẩn vơ về cái gì đó khác, không vào bài giảng. Đặc biệt những học sinh thường có vấn đề trong lớp có thể bắt đầu cư xử lung tung rồi chúng ta phải dùng kỉ luật để giải quyết với họ. Tôi thường gọi tên những học sinh đặc biệt đầu tiên trong thảo luận trên lớp để giữ cho họ tập trung. Bằng việc hỏi họ các câu hỏi mà họ có thể trả lời được, chúng ta có thể làm cho họ cảm thấy rằng họ đã hoàn thành cái gì đó và chung cuộc tham gia vào trong việc học.

Làm sao chúng ta biết liệu học sinh của chúng ta đang học hay không? Chúng ta có thể dùng cách tiếp cận truyền thống mà có thể được thực hiện ở thời gian sau khi việc học đã nhoà đi hay dùng cách để học sinh thảo luận chủ đề của lớp ngay sau bài giảng của chúng ta rồi nhận diện ai hiểu hay ai còn lẫn lộn. Nếu đa số học sinh đã học kĩ tài liệu, thì chúng ta có thể thách thức họ làm việc trên cái gì đó sâu sắc hơn để học sâu hơn. Nhưng để làm điều đó, bạn phải tìm ra học sinh của bạn đã biết cái gì bằng việc giám sát thảo luận của họ trong đối thoại trên lớp.

Tôi thường cho bài kiểm tra bằng các câu hỏi ngắn vào cuối mỗi tuần để chắc học sinh của tôi học đủ kĩ trước khi chuyển sang tài liệu tiếp. Bài kiểm tra câu hỏi ngắn tóm tắt tài liệu tuần này có thể cho họ tri thức nền tảng để học thêm vào tuần tới. Tôi tin bài kiểm tra ngắn hàng tuần nên là một phần của mọi lớp để đo và giám sát tiến bộ của học sinh. Phần lớn học sinh nói với tôi rằng họ ưa thích bài kiểm tra ngắn hàng tuần hơn là bài kiểm tra dài ở cuối học kì nơi họ có thể bị tràn ngập bởi nhiều tài liệu thế và “đỗ hay trượt” tạo ra nhiều lo lắng và dẫn tới sợ học.

Nếu chúng ta chỉ dùng “bài kiểm tra lớn” vào cuối lớp, học sinh sẽ coi kiểm tra như cái gì đó để qua được lớp nên họ sẽ không tham gia vào học và chỉ học tạm đủ để qua được bài kiểm tra. Nhiều thầy cô cũng không thích kiểu kiểm tra này nhưng họ không biết các phương án khác, vì “chung khảo” là truyền thống của hệ thống giáo dục để xác định ai sẽ đỗ hay trượt. Câu hỏi của tôi là nếu chúng ta không thích cái gì đó thì thay đổi nó đi. Nếu chấm bài kiểm tra lớn là vấn đề cho chúng ta, thì nghĩ xem học sinh sẽ cảm thấy điều đó thế nào. Chúng ta cần mang vào ý tưởng mới và đam mê trong lớp học để giúp học sinh học tốt hơn. Sau rốt, họ ở đó để học và chúng ta ở đó để hỗ trợ cho họ.

Là thầy cô, chúng ta có thể trải qua những ngày nào đó mà học sinh không học như chúng ta hi vọng. Chúng ta không nên bị thất vọng vì nếu chúng ta bước lùi lại và nhìn bức tranh lớn hơn, chúng ta có thể nhận ra rằng có nhiều ngày tốt hơn là ngày xấu. Có nhiều ngày học sinh học hơn, tham gia và nêu ra nhiều câu hỏi hơn trước đây và việc học có nghĩa đang xảy ra.

Việc dạy phải KHÔNG là việc làm thường lệ nơi chúng ta liên tục làm cùng một điều mọi năm. Từng năm, tôi bao giờ cũng học cái gì đó mới để áp dụng vào lớp cho học sinh của tôi. Khi học sinh học cái gì đó mới, các thầy cô cũng làm vậy vì việc học không bao giờ nên dừng lại. Cho dù chúng ta đã làm tốt, vẫn có nhiều điều cần làm vì việc dạy bao giờ cũng là việc thách thức.

Việc dạy là thách thức vì chúng ta phải giải quyết với nhiều vấn đề, từ chương trình đào tạo nặng nề chỉ đạo chúng ta phải làm từ cấp quản lí nhà trường cho tới thời gian được yêu cầu để chấm điểm công việc của học sinh. Nhiều người trong chúng ta cảm thấy rằng chúng ta không được xã hội, phụ huynh và học sinh ca ngợi. Một số thầy giáo cảm thấy chán nản và cân nhắc liệu họ có đang làm “quyết định đúng” trong việc chọn nghề này không.

Tuy nhiên, tôi tin khi đã lựa nghề này, tất cả chúng ta đều được dẫn đường bởi ý tưởng chính về phát triển thế hệ tiếp tốt hơn cho đất nước chúng ta. Chúng ta biết rằng tương lai và việc bảo vệ đất nước chúng ta tuỳ thuộc vào việc thế hệ tiếp được giáo dục tốt như thế nào. Phần lớn chúng ta KHÔNG lấy việc giáo dục học sinh như “VIỆC LÀM” mà như “SỨ MỆNH” bằng việc cho họ giáo dục tốt nhất có thể được.

Nếu ai đó nói cái gì đó tiêu cực về nghề giáo, tôi thường trả lời: “Nếu bạn có thể đọc và viết, tốt hơn cả bạn nên cám ơn các thầy cô giáo, không có họ bạn chỉ là người dốt nát.”

 

—English version—

 

Engaging the students to learn

As teachers, we all have a limited time per class for the students to learn so class time is precious. If we lecture too much, we get tired but students also get tired of listening too. We need to give them the knowledge then let them process and learn from it. That is why I believe the class discussion is more important than lecturing. As teachers, we also need to give them a chance to express their understanding so we can monitor their learning and correct their misunderstanding or confusing as they are the ones that should be learning.

There is no better place to learn than the classroom and we should give students as much time in class to learn so they do not have to learn somewhere where they can be distracted or from friends who may confuse them. Today students are easily get distracted and cannot sit quietly for more than ten or fifteen minutes so it would be best to keep our lecturing to that limited time and facilitate the learning by let them discuss what they have learned.

When students must sit for a longer time, most become disengaged. Their mind wanders on something else, not on our lecture. Particularly students who often had problems in class may start to misbehave then we will have a disciplined issue to deal with. I often call out names of specific students first during class discussion to keep them stay focus. By asking them questions that they can answer, we can get them feel that they have accomplished something and eventually engage in learning.

How do we know whether our students are learning? We can use the traditional testing approach which may be given at a later time when learning has faded or let students discuss the class subject immediately after our lecture then identify who understand or who are confused. If a majority of the students has learned the materials well, then we can challenge them to work on something more profound for deeper learning. But to do that, you have to find out what your students already knew by monitoring their discussion during the class conversation.

I often give a short quiz at the end of each week to make sure my students learn well enough before moving to the next materials. A short quiz that summarizes this week materials can give them some  foundational knowledge for further learning next week. I believe a weekly quiz should be part of all classes to measure and monitor students’ progress. Most students told me that they prefer weekly quiz than a big test at the end of the semester where they may be overwhelmed by so many materials and “pass or fail” create more anxiety and lead to the fear of learning.

If we only use a “Big test” at the end of the class, students will consider testing as something to get through to pass a class then they will disengage from learning and just doing enough to pass the test. Many teachers also do not like this type of test but they do not know the alternatives, because the “Final test” is the tradition of the education system to determine who will pass or fail. My question is if we do not like certain things then change it. If grading a big test is a problem for us, then think of how it feels for the students. We need to bring new ideas and passion into the classroom to help students to learn better. Afterall, they are there to learn and we are there to support them.

As teachers, we may experience certain days where students are not learning as we hope. We should not get disappointed because if we step back and look at the larger picture, we may realize that there are more good days than bad. There are more days where students are learning, engaging and raising more questions than before and meaningful learning is happening.

Teaching should NOT be a routine job where we continue to do the same thing every year. Each year, I always learn something new to apply in class for my students. As students are learning something new, so do the teachers because learning should never stop. Even if we have done well, there are more things to do because teaching is always a challenging job.

The teaching job is challenging because we have to deal with many issues, from heavy curriculum dictated to us from the school administration to the time required to grade students’ works. Many of us feel that we are not appreciated by the society, the parents, and the students. Some teachers feel depressed and consider whether they are making the “right decision” in choosing this profession.

However, I believe when selected this occupation, we are all driven by one main idea of developing a better next generation for our country. We know that the future and the defense of our country is depending on how well the next generation is educated. Most of us DO NOT take the education of our students as a “JOB” but a “MISSION” by giving them the best education possible.

If someone says something negative about the teaching profession, I would answer:“If you can read and write, you better thank your teachers, without them you are just an ignorant person.”