Skip to content

Câu chuyện của Carla

Carla là cựu sinh viên từ Chile đã tốt nghiệp ba năm trước. Tuần trước, lúc bắt đầu năm học mới, cô ấy đưa em gái, là sinh viên mới, tới gặp tôi. Sau cuộc đối thoại, tôi đề nghị cô ấy chia sẻ kinh nghiệm với sinh viên của tôi trong lớp “Nhập môn hệ thống máy tính.” Sau đây là điều cô ấy nói:

“Là sinh viên quốc tế ở đại học Mĩ, tôi đã trải nghiệm nhiều xúc động: hạnh phúc, buồn rầu và không thoải mái. Ba năm trước, tôi đã tốt nghiệp từ Carnegie Mellon và trở thành người đầu tiên trong gia đình tôi có được bằng cử nhân. Gia đình tôi đã từng là nông dân trong nhiều thế hệ. Bố tôi học xong trung học, nhưng mẹ tôi thì không. Vì tôi còn trẻ, tôi phải giúp bố mẹ tôi làm việc trên cánh đồng để trồng cây sau khi tới trường. Cuộc sống là gian khổ vì nhiều thứ phụ thuộc vào thời tiết và thị trường. Trong thời tiết xấu, cây trồng không mọc tốt, chúng tôi đói, và bố mẹ tôi phải vay tiền để chăm nom gia đình bẩy người. Trong thị trường kém, cái chúng tôi trồng ra không bán được, cho dù chúng tôi không đói, nhưng bố mẹ tôi không có đủ tiền để mua hạt giống cho vụ sau. Đó đã là cuộc sống của nông dân ở Chile, và tôi chắc ở các nước nông nghiệp khác cũng thế.

Bố tôi khuyến khích tôi theo đuổi giáo dục như cách để thoát khỏi cuộc sống khó khăn này. Sau khi tốt nghiệp khỏi trường trung học với mức danh dự hàng đầu; thầy giáo của tôi khuyến khích tôi xen học bổng của chính phủ để đi học nước ngoài.  Cho dù có học bổng trả cho học phí, tôi vẫn phải xin vào trường Mĩ. Với sự giúp đỡ của thầy giáo của tôi và nhiều tuần tìm kiếm trên Internet, tôi vẫn không biết gì mấy về các trường Mĩ. Tôi quyết định xin vào 10 đại học hàng đầu, 20 đại học trung bình và 10 đại học ít tên tuổi hơn với hi vọng được chấp nhận. Với ngạc nhiên của mình, tôi nhận được 12 việc nhận học, ba trong chúng từ các đại học hàng đầu (Carnegie Mellon, PennState, và Yale.) Tôi đã không biết cần chọn trường nào, nhưng thầy giáo tôi nói: “Tương lai là khoa học và công nghệ, tại sao không vào trường kĩ thuật tốt nhất ở Mĩ?” Đó là lí do tại sao tôi đã quyết định tới Carnegie Mellon.

Cho dù tôi đã hạnh phúc được học ở Mĩ, tôi cũng cảm thấy buồn khi rời khỏi gia đình, và việc nhớ nhà này kéo dài trong vài tháng. Tôi có “cảm giác không thoải mái” về việc sống ở một nước khác thế với nơi tôi xuất thân, và cảm giác này còn lại với tôi trong suốt những năm ở đại học của tôi. Trong khi tôi học trong thư viện có điều hoà nhiệt độ, tôi biết rằng nhiều người bạn tôi đang làm việc trên nông trại của bố mẹ họ dưới mặt trời nóng. Khi tôi đi xem phim với bạn bè vào buổi tối, tôi biết rằng anh và chị tôi vẫn đang chuẩn bị cây trồng để bán ở chợ ngày hôm sau. Khi tôi ăn thức ăn đầy dinh dưỡng trong phòng ăn của trường, nhiều người nước tôi còn có khó khăn để tìm nước sạch và thức ăn cho bữa ăn của họ. Tôi nhận ra tôi đã may mắn làm sao, nhưng cũng cảm thấy rất không thoải mái, vì tôi thường nghĩ về nước tôi và người dân của tôi.

Là sinh viên quốc tế ở trường Mĩ là không dễ dàng. Ở Chile, tôi là một trong những học sinh hàng đầu, nhưng trong trường này, nơi nhiều sinh viên là người giỏi nhất ở trường họ, tôi chỉ là một sinh viên như bất kì ai khác. Cho dù tiếng Anh của tôi tuyệt hảo; tôi vẫn mất gần một năm để cảm thấy thoải mái trong nói chuyện với người khác. Năm thứ nhất là rất thách thức, không phải bởi vì ngôn ngữ, mà bởi phương pháp dạy và nhiều bài đọc thế. Ngay cả với ai đó đọc nhiều ở trường trung học như tôi, tôi vẫn gặp khó khăn để hoàn thành phân công đọc bài. Tôi thấy rằng việc đọc là một trong những vấn đề chính của nhiều sinh viên quốc tế. Một số người tin rằng đó là do tiếng Anh. Vì tất cả họ đều đỗ bài kiểm tra thành thạo ngôn ngữ trước khi tới đây, điều đó không thể là vấn đề ngôn ngữ được. Ngay cả nhiều người nói tiếng Anh và hiểu bài giảng tốt; việc đọc vẫn là vấn đề. Bất kì người nào cũng có thể có khó khăn trong năm thứ nhất, nhưng sau hai, ba hay bốn năm nhiều người vẫn có vấn đề với việc đọc. Tôi kết luận rằng họ đã không phát triển thói quen đọc tốt. Đó là lí do tại sao nhiều người đã không học tốt trong trường.

Khó khăn khác mà nhiều sinh viên quốc tế phải đối diện là việc không quen với phương pháp dạy. Tại Carnegie Mellon, nhiều lớp được dạy dùng phương pháp học chủ động nơi sinh viên phải tham gia vào thảo luận trên lớp. Để diễn đạt ý kiến của bạn yêu cầu khả năng nói nào đó. Nếu bạn không đọc tốt, hay không có vốn từ vựng giầu có, bạn không thể diễn đạt được bản thân bạn tốt. Tôi thấy rằng những người đọc nhiều hơn có xu hướng có đa dạng từ để diễn đạt ý kiến của họ hơn người khác. Thảo luận cho phép sinh viên xem xét nhiều quan điểm trên chủ đề. Khi sinh viên chia sẻ ý kiến của họ về tài liệu môn học, họ cũng học từ người khác. Việc dùng thảo luận cho phép sinh viên thám hiểm chủ đề sâu hơn chỉ nghe bài giảng. Qua thảo luận, sinh viên có thể thăm dò nhiều chi tiết mà đôi khi bị bỏ qua trong bài giảng. Bằng việc thảo luận, sinh viên đi sâu hơn vào chủ đề và hiểu đầy đủ chủ đề tốt hơn.

Như nhiều sinh viên quốc tế, tôi nhút nhát và ưa thích không nói mấy trên lớp. Tôi may mắn học môn “Nhập môn hệ thống máy tính” do giáo sư Vũ dạy. Đó là môn học thách thức vì có nhiều bài đọc, bài tập về nhà và thảo luận trên lớp thế. Sau vài tuần cảm thấy bị tràn ngập, tôi đã nghĩ tới việc bỏ môn học này. Khi tôi tới gặp thầy, thầy nói: “Thầy mừng là em đã tới gặp thầy trước khi bỏ lớp. Em không nên từ bỏ dễ dàng thế. Em phải dũng cảm vượt qua những chướng ngại này và tiến lên. Nhiều sinh viên không bao giờ tìm kiếm giúp đỡ, họ cứ bỏ môn học, rồi họ cảm thấy rằng họ đã thất bại. Đôi khi thái độ này có thể kéo dài trong một thời gian lâu. Thành công nghĩa là nỗ lực, bạn càng đưa nhiều nỗ lực vào việc học, kết quả càng tốt hơn. Không có cách khác ngoài việc đưa nỗ lực của bạn vào. Sinh viên phải không sợ thất bại; đại học là nơi họ học chinh phục những cái sợ này và học từ thất bại của họ.”

Sau buổi gặp, mặc cho cảm giác tiêu cực, tôi đã không bỏ môn học. Vì tôi đã không nói nhiều, thầy gọi tên tôi mọi lúc và buộc tôi phải diễn đạt cách nhìn của tôi. Thậm chí hôm nay tôi vẫn nhớ sinh động tiếng của thầy: “Carla, ý kiến của em là gì về …”; “Carla nói cho cả lớp về ….”; “Carla chỉ cho cả lớp thuật toán của em về ….” Cho dù tôi đã không làm tốt; tôi tiếp tục học ba môn từ thầy. Trong từng lớp, thầy liên tục khuyến khích tôi, và tôi đã học được nhiều từ thầy, không chỉ về kĩ thuật mà còn đặt ra chiều hướng rõ ràng cho tương lai của tôi.”

“Tôi chắc trong lớp này; các bạn sẽ nghe thầy nói: “Nhiều người trong các em chỉ nghĩ về kiếm việc làm, nhưng điều đó là dễ dàng. Bất kì ai cũng có thể có được việc làm vì nó là cái gì đó các em làm để được trả lương. Tốt hơn là nghĩ về nghề nghiệp mà các em thích làm cho phần còn lại của đời các em.” Khi một số trong các bạn thảo luận về đề nghị việc làm và lương, thầy thường nói: “Nhiều người trong các em vẫn nghĩ về tiền. Với bằng khoa học máy tính, các em sẽ làm ra nhiều tiền. Mặc dầu tiền là cần thiết, nó sẽ không cho các em hạnh phúc mà các em nghĩ các em sẽ có được. Nó sẽ làm cho các em cảm thấy tham. Nó sẽ làm cho các em muốn nhiều hơn. Nó sẽ làm cho các em so sánh với người khác; nó sẽ làm cho các em làm những thứ mà các em thậm chí không nghĩ tới, chỉ để có tiền. Tốt hơn cả là có chủ định trong cuộc sống, sống cuộc sống có nghĩa, các em sẽ cảm thấy giầu có hơn và hạnh phúc hơn.” Tôi đã học bốn lớp của thầy và nghe thầy nói điều đó mọi lúc. Tôi chắc các bạn sẽ nghe thông điệp của thầy.”

“Vì đã tốt nghiệp từ ba năm trước, tôi quay trở về nhà và có việc làm tốt với Empressa Falabella, một trong những công ti lớn nhất ở Chile. Việc làm của tôi bao gồm áp dụng kĩ năng của tôi để cải tiến hệ thống máy tính của công ti và tự động hoá các qui trình chung để làm tăng hiệu quả. Bên cạnh việc làm của mình, tôi tình nguyện dạy lập trình máy tính cho học sinh trung học và khuyến khích họ học khoa học và công nghệ. Trong ba năm, tôi đã đào tạo nhiều con cái nông dân như tôi. Tôi bảo họ rằng cách tốt nhất để thoát khỏi nghèo là giáo dục tốt, đặc biệt trong công nghệ. Năm nay, nhiều người trong số họ có được học bổng để đi học nước ngoài, và một người trong số họ là em tôi Carmela. Cô ấy đã xin vào nhiều trường, nhưng tôi khăng khăng rằng cô ấy nên xin vào Carnegie Mellon. Đó là lí do tại sao chúng tôi ở đây hôm nay. Tôi đưa em tôi tới gặp giáo sư Vũ để cám ơn thầy vì đã khuyến khích tôi đạt tới mục đích giáo dục của tôi và đã giúp tôi tạo ra khác biệt trong đời sống của người khác.”

 

—English version—

 

The story of Carla

Carla is a former student from Chile who graduated three years ago. Last week, at the beginning of the new school year, she took her sister, who was a new student, to see me. After our conversation, I asked her to share the experience with students in my “Introduction to Computer Systems” class. Following was what she said:

“As an international student in a U.S. university, I experienced a lot of emotions: Happy, Sad, and Uncomfortable. Three years ago, I graduated from Carnegie Mellon and became the first one in my family to earn a Bachelor’s degree. My family has been farmers for many generations. My father finished high school, but my mother did not. Since I was young, I had to help my parents to work the field to grow crops after school. Life was hard because so many things were depending on the weather and the market. In bad weather, the crops did not grow well, we were hungry, and my parents had to borrow money to take care of a family of seven. In a bad market, what we grew could not sell, even we were not hungry, but my parents did not have enough money to buy seeds for the next season. That was the farmers’ lives in Chile, and I am sure in other agricultural countries too.

My father encouraged me to pursue education as the way to escape this hard lives. After graduated from high school with top honor; my teachers encouraged me to apply for a government’s scholarship to study abroad.  Even having a scholarship that pays for my tuition, I still had to apply to get into a U.S. schools. With the help of my teachers and many weeks of research on the Internet, I still did not know much about U.S. schools. I decided to apply to 10 top universities, 20 averaged universities, and 10 lesser known universities with the hope of getting accepted. To my surprise, I received 12 admissions, three of them were from top universities. (Carnegie Mellon, PennState, and Yale.) I did not know which school to choose, but my teacher said: “The future is in science and technology, why not go to the best technical school in the U.S.” That was why I decided to go to Carnegie Mellon.

Even I was happy to study in the U.S., I also felt sad  to leave my family, and this homesickness lasted for several months. I had an “uncomfortable feeling” about living in a country so different from where I came from, and this feeling stayed with me throughout my years in college. While I studied in an air-conditioned library, I knew that many of my friends were working on their parents’ farm under the hot sun. While I went to movies with friends in the evening , I knew that my brothers and sisters were preparing the crops to sell in the market the next day. While I ate nutritious foods in the school dining room, many of my people were having difficulty to find clean water and food for their meal. I realized how lucky I was, but also felt very  uncomfortable, as I kept thinking about my country and my people.

Being an international student in a U.S. school was not easy. In Chile, I was one of the top students, but in this school, where many students were the best from their school, I was just a student like anybody else. Even my English was excellent; it took me almost a year to feel comfortable in conversation with others. The first year was very challenging, not because of the language, but the teaching method and so much reading. Even for someone who read a lot in high school like me, I still had difficulty to complete the reading assignments. I found that reading is one of the major problems of many international students. Some believe that it was due to the English language. Since all of them passed a language proficiency test before coming here, it could not be the language problem. Even many spoke English and understood the lectures well; reading was still an issue. Anyone could have difficulty in the first year, but after two, three, or four years many were still having a problem with reading. I conclude that they did not develop a good reading habit. That was  why many did not do well in school.

Another difficulty that many international students faced was their unfamiliar with the teaching method. At Carnegie Mellon, many classes were taught using the Active Learning method where students must participate in class discussion. To express your opinion requires a certain verbal ability. If you do not read well, or having a rich vocabulary,  you cannot express yourselves well. I found that those who read more tend to have a variety of words to express their opinion than others. Discussions allow students to consider several viewpoints on a subject.  As students share their opinions about the course materials, they also learn from others. The use of discussions allows students to explore a topic more deeply than just listening to a lecture. Through the discussion, students can explore a lot of details that sometimes get ignored during a lecture. By discussion, students go deeper on a topic and fully understand the subject better.

Like many International students, I was shy and preferred not to say much in class. I was fortunate to take the “Introduction to Computer Systems” taught by Professor Vu. That was a challenging course because there were so much reading, homework and class discussions. After a few weeks of feeling overwhelmed, I was thinking about dropping the course. When I came to see him, he said: “I am glad that you came to see me before dropping the class. You should not give up that easily. You must be courageous to overcome these obstacles and moved forward. Many students never seek help, they just dropped the course, then felt that they had failed. Sometimes this failure attitude could last for a long time. Success means efforts, the more efforts you put in learning, the better outcomes. There is no other way but putting in your efforts. Students should not be afraid of failure; the university is where they learn to conquer these fears and learn from their failure.”

After the meeting, despite the negative feeling, I did not drop the course. Since I did not talk much, he called my name all the time and forced me to express my view. Even today I still vividly remember his voice: “Carla, what is your opinion about …”; “Carla tells the class about ….”; “Carla shows the class your algorithm on ….” Even I did not do well; I continued to take three more courses from him. In each class, he continued to encourage me, and I have learned a lot from him, not just technical but also setting a clear direction for my future.”

“I am sure in this class; you will hear him say: “Many of you are only thinking about getting a job, but that is easy. Anyone can get a job because it is something you do to get paid. It is better to think about a career that you enjoy to do for the rest of your life.” When some of you are discussing job offers and the salary, he often said: “Many of you are still thinking about money. With the Computer Science degree, you will make a lot of money. Although money is necessary, it will not give you the happiness that you think you will get. It will make you feel greedy. It will make you wanting more. It will make you compare with others; it will make you do things that you do not even think of, just to get the money. It is better to have a purpose in life, living a meaningful life, you will feel richer and happier.” I have taken four classes from him and heard him said that all the time. I am sure you will hear his messages.”

“Since graduated three years ago, I went back home and got a good job with Empressa Falabella, one of the largest companies in Chile. My job involved applying my skills to improve the company’s computer systems and automate common processes to increase efficiency. Besides my job, I volunteered to teach computer programming to high school students and encouraged them to learn science and technology. For three years, I have trained many farmers’ children like me. I told them that the best way out of poverty is a good education, especially in technology. This year, several of them got scholarships to study oversea, and one of them is my Sister Carmela. She applied to many schools, but I insisted that she applied to Carnegie Mellon. That is why we are here today. I take my sister to meet professor Vu to thank him for encouraging me to achieve my educational goals and helped me to make a difference in the lives of others.”