Skip to content

Hỏi và trả lời

Mọi thầy giáo đều biết rằng học sinh học với các tốc độ khác nhau, vài người học nhanh hơn người khác. Trong các hoạt động trên lớp, thầy giáo cần cho học sinh thời gian để xử lí thông tin, đặc biệt trong hỏi và trả lời. Chẳng hạn, khi bạn hỏi một câu hỏi và học sinh trả lời nó đúng, bạn có thể nói: “Rất tốt, điều đó là đúng.” Nhưng bằng việc làm điều đó, bạn làm dừng việc suy nghĩ và xử lí của các học sinh khác vẫn còn đang nghĩ về câu trả lời. Trong trường hợp đó, học sinh có thể thôi xử lí câu hỏi vì câu trả lời được cho và lớp sẽ chuyển sang câu hỏi tiếp.

Trong lớp của tôi, tôi ưa tích hỏi nhiều câu hỏi để tạo điều kiện cho việc học thay vì cho câu trả lời. Sau khi hỏi một câu hỏi và học sinh cho câu trả lời, tôi sẽ tiếp tục hỏi lớp: “Các em nghĩ gì về câu trả lời này?” hay “Người nào có câu trả lời khác? Bằng việc KHÔNG xác nhận hay phủ nhận câu trả lời, tôi buộc các học sinh khác phải tiếp tục việc xử lí của họ cho tới khi nhiều học sinh đồng ý hay bất đồng với câu trả lời của học sinh thứ nhất. Đôi khi lớp sẽ im lặng và đợi tôi cho câu trả lời. Nhưng đây là cái bẫy, ĐỪNG phạm sai lầm này. Nếu học sinh biết rằng thầy sẽ đáp ứng cho câu hỏi riêng của họ, họ sẽ giữ im lặng và đợi thầy cho họ câu trả lời. Trong tình huống đó, tôi sẽ KHÔNG trả lời mà gọi học sinh khác theo tên để cho câu trả lời.

Tôi bao giờ cũng tìm những học sinh đang ngần ngại. Một số người có thể cố tránh tôi và đợi cho người khác tình nguyện. Điều đó không có nghĩa là họ không biết câu trả lời nhưng có thể không sẵn sàng nói trước lớp. Trong trường hợp đó, tôi gọi họ theo tên. Chẳng hạn, “Bill câu trả lời của em là gì?” hay “Jane, em muốn nói cái gì đó không?” Qui tắc của tôi là “Mọi người đều có cái gì đó để nói.” Nếu tôi không gọi họ và để họ diễn đạt, họ có thể mất quan tâm trong thảo luận. Bằng việc gọi họ theo tên, tôi để cho họ biết rằng tôi chú ý và khuyến khích họ tham gia.

Trong mọi lớp, một số học sinh thường xuyên tình nguyện trả lời và đôi khi dùng giọng nói to để chi phối thảo luận. Tất nhiên, tôi sẽ không khuyến khích họ, nhưng tôi sẽ nói: “Smith, em đã cho câu trả lời lần trước. Để người khác nói.” Hay “Bob, thầy biết rằng em có câu trả lời nhưng để xem liệu có người nào đó khác có thể muốn nói cái gì đó không.” Điều quan trọng là chú ý tới các học sinh đáp ứng bằng giọng nhỏ nhẹ, hoặc họ ngần ngại hoặc tự họ vẫn không chắc. Để khuyến khích họ diễn đạt bản thân họ, tôi sẽ lặp lại câu trả lời của họ, rồi khuyến khích lớp thảo luận. Chẳng hạn, tôi sẽ nói: “Steve, em đã nói rằng ….. có đúng thế không?” Và để người đó lặp lại câu trả lời thêm một lần nữa rồi quay sang lớp: “Cả lớp nghĩ gì về câu trả lời đó?” Hay tôi sẽ nhìn vào học sinh khác và hỏi: “Robert, quan điểm của em là gì với điều Steve vừa nói?”

Trong học chủ động, chính học sinh phải làm công việc. Họ phải lắng nghe cẩn thận và nếu cần, hỏi để làm rõ ràng câu hỏi. Điều quan trọng là để cho họ có thời gian để phân tích chúng và tìm câu trả lời qua thảo luận giữa bản thân họ. Việc của thầy giáo là tạo điều kiện cho việc học và chỉ cho câu trả lời khi cả lớp không thể tìm được câu trả lời đúng hay khi có nhiều lẫn lộn.

Khi học sinh CHỦ ĐỘNG thảo luận và tham gia, thầy giáo cũng phải CHỦ ĐỘNG lắng nghe và theo dõi thảo luận của họ. Học sing đang HỌC tài liệu, nhưng thầy giáo cũng HỌC về việc dạy của mình nữa. Bằng việc quan sát cẩn thận hoạt động của lớp, thầy giáo biết phần nào của tài liệu môn học là không rõ ràng và cần giải thích thêm hay liệu lớp có hiểu đủ rõ để chuyển sang chủ điểm tiếp không. Đến cuối buổi thảo luận, thầy giáo phải tóm tắt lại mọi điểm quan trọng để chắc rằng mọi học sinh hiểu chúng để tạo ra kinh nghiệm học tập tốt.

 

—English version—

 

Questions and Answers

Every teacher knows that students learn at different rates, some faster than others. During class activities, the teachers need to give students time to process the information, especially during questions and answers. For example, when you ask a question and a student answer it correctly, You may say: “Very Good, that is correct.” But by doing that, you stop the thinking and processing of other students who are still thinking about the answer. In that case, students may stop processing the question because the answer is given and the class would move on the next question.

In my class, I prefer to ask more questions to facilitate the learning instead of giving the answer. After asking a question and a student give an answer, I would continue asking the class: “What do you think about this answer?” or “Does anybody have a different answer? By NOT confirm or deny the answer, I force other students to continue their processing until several students either agree or disagree with the first students’ answer. Sometimes the class will keep silent and wait for me to give the answer. But this is a trap, do NOT make this mistake. If the students know that the teachers will respond to their own questions, they will keep quiet and wait for the teachers to give them the answer. In that situation, I would NOT answer but call other students by name to give the answer.

I always look for students who are hesitating. Some may try to avoid me and wait for others to volunteer. It does not mean they do not know the answer but may be not ready to talk in front of the class. In that case, I call them by name. For example, “Bill what is your answer?” or “Jane, do you want to say something?” My rule is “Everybody has something to say.” If I do not call them and let them express, they may lose the interest in the discussion. By asking them by name, I let them know that I am paying attention and encourage them to participate.

In every class, some students often volunteer to answer and sometimes use a loud voice to dominate the discussion. Of course, I would not discourage them, but I would say: “Smith, you already gave the answer the last time. Let other speak.” Or “Bob, I know that you have the answer but let see if somebody else may want to say something.” It is important to pay attention to students who respond with a softly-voiced, either they are hesitating or still not sure of themselves. To encourage them to express themselves, I would repeat their answers, then encourage the class to discuss. For example, I would say: “Steve, you said that ….. is that right? And let him repeat the answer one more time then turn to the class: “What does the class think about that answer? Or I would look at another student and ask: “Robert, what is your view of what Steve just said?”

In Active learning, it is the students who must do the work. They must listen carefully and if needed, ask to clarify the questions. It is important to let them time to analyze them and find the answers through discussion among themselves. The job of the teacher is to facilitate the learning and only give the answer when the class could not find the right answers or when there are a lot of confusions.

As the students are ACTIVELY discussing and engaging,  the teachers must ACTIVELY listen and follow their discussion. The students are LEARNING the materials, but the teachers are also LEARNING about their teaching too. By carefully observing the class activities, the teachers know which part of the course materials is not clear and need to explain more or whether the class understands well enough to move on to the next topic. At the end of the discussion, the teachers should summarize all the important points to make sure that all students understand them to create a good learning experience.