Skip to content

Học cả đời

Một thầy giáo viết cho tôi: “Thầy nghĩ học sinh có thể học theo cách riêng của họ sao? Thầy nghĩ chúng tôi có thể dùng phương pháp Học chủ động ở một nước mà học sinh không có động cơ để học, gian lận là thông thường, và kiếm mảnh bằng là mục đích giáo dục duy nhất sao? Điều có thể có tác dụng ở chỗ thầy dạy có thể không có tác dụng ở chỗ khác…”

 

Đáp: Học sinh có thể học theo cách riêng của họ nếu họ muốn học cái gì đó. Nhiều học sinh nghĩ về việc học như nghiên cứu trong trường, nhưng điều quan trọng cần nhắc nhở họ rằng có sự khác biệt. Khi họ nghiên cứu, họ quả có học cái gì đó, nhưng việc học có thể đi xa bên ngoài lớp học vì họ có thể học từ kinh nghiệm trong cuộc sống của họ. Việc học không bị giới hạn vào đọc sách, đỗ kì thi, hay thu được bằng cấp, mà xảy ra trong toàn thể cuộc sống của họ. Việc học trong lớp học hay giáo dục chính thức chỉ là một kiểu học; có những kiểu học khác mà mọi người phát triển kĩ năng bằng việc làm mọi thứ hay tự học từ việc đọc sách.

Trong học chủ động, học sinh chịu trách nhiệm cho việc học của họ, nhưng họ cần tới trường để được thầy giáo hướng dẫn. Thầy giáo sẽ đọc bài giảng để tóm tắt những điều quan trọng hay làm sáng tỏ một số khái niệm khó, nhưng dành nhiều thời gian hơn cho thảo luận trên lớp và để học sinh làm việc trên các vấn đề. Trong phương pháp này, học sinh phải đọc tài liệu của lớp và học những điều căn bản trước khi họ tới lớp. Tôi bao giờ cũng cho học sinh các chỉ dẫn rõ ràng về điều cần làm với tài liệu của lớp, sách giáo khoa và bài báo tham khảo. Tôi tin phần lớn học sinh có thể học điều cơ bản. Tôi không muốn làm phí hoài thời gian trên lớp có giới hạn vào cái gì đó mà họ có thể tự học được.

Để chắc học sinh học tài liệu trước khi lên lớp, tôi cho câu hỏi ngắn dựa trên thông tin mà họ phải biết cho việc thảo luận trên lớp. Lớp của tôi bắt đầu bằng một bài kiểm tra ngắn mất mười phút để hoàn thành; một bài giảng ngắn bao quát tóm tắt những điều quan trọng mà học sinh phải biết. Thế rồi đó là thời gian dành cho thảo luận trên lớp nơi tôi hỏi những câu hỏi thách thức cho học sinh để họ thảo luận giữa họ. Tất nhiên, một số học sinh ưa thích ngồi và lắng nghe hơn là tham gia tích cực trong lớp. Đó là cách học dễ nhất, nhưng họ sẽ không học được gì trừ phi ai đó dạy cho họ, đọc bài giảng cho họ, giúp họ học, rồi việc học trở thành hoạt động thụ động. Khi không có lớp học, không có thầy giáo, không có trường, họ sẽ không học, và việc học dừng lại sau khi họ rời khỏi trường. Trong trường hợp đó, họ không bao giờ trở thành người học cả đời. Trong thế giới đang thay đổi nhanh chóng này, họ sẽ không có khả năng bắt kịp hay học tri thức mới để điều chỉnh theo những thay đổi trong cuộc sống của họ. Là thụ động thế, một số người có thể không có khả năng làm quyết định cho bản thân họ và phải lệ thuộc vào người khác dẫn dắt họ, hướng dẫn họ, làm quyết định cho họ.

Là thầy giáo, chúng ta có xu hướng nghĩ về học sinh như ai đó không có động cơ và không có khả năng tự học, nhưng chúng ta cần thay đổi cách nhìn đó và đối xử với họ khác đi. Nếu chúng ta nghĩ họ có khả năng học những điều cơ bản nhưng chỉ cần chúng ta hướng dẫn họ, thì lớp học của chúng ta có thể được dạy theo cách khác. Vài năm trước đây, khi dùng phương pháp học chủ động ở châu Á, tôi đã bảo học sinh đọc bài báo trước khi lên lớp. Vài học sinh tuân theo chỉ dẫn này, nhưng phần còn lại mong đợi rằng tôi sẽ đọc bài giảng. Tôi bắt đầu với thảo luận và yêu cầu một số học sinh đứng dậy và giải thích cho lớp về bài báo này. Những người đã đọc, không có vấn đề gì nhưng những người không đọc nhận được lời nhắc nhở và trách mắng nhẹ nhàng.  Ngày hôm sau, phần lớn trong số họ tới lớp với việc đọc đúng và chuẩn bị để thảo luận. Trong vòng một tuần, tất cả họ đều tuân theo chỉ dẫn và học chủ động.

Tôi tin rằng bằng việc thay đổi cách nhìn của chúng ta với học sinh rằng họ có thể học tài liệu và phải học theo cách của họ, chúng ta đang khuyến khích họ tham gia tích cực vào việc học của họ và phát triển thái đội để trở thành người học cả đời.

 

—English version—

 

Lifelong Learning

A teacher wrote to me: “Do you think students can learn on their own? Do you think we can use Active learning method in a country where students are not motivated to learn, cheating is common, and getting a degree is the only education goal? What may work in where you teach may not be working in another place…”

 

Answer: Students can learn on their own if they want to learn something. Many students think of learning as studying in school, but it is important to remind them that there is a difference. When they study, they do learn something, but learning can go far beyond classroom as they can learn from experiences in their lives. Learning is not limited to reading a book, passing an exam, or getting a degree, but happens throughout their lives. Classroom learning or formal education is only one type of learning; there are others where people develop the skills by doing things or self-learning from reading books.

In Active learning, students are responsible for their learning, but they need to go to school to be guided by a teacher. The teacher will lecture to summarize important things or clarify some difficult concepts, but spend more time for class discussion and let students working on problems. In this method, students must read class materials and learn the basics before they come to class. I always give students clear instructions on what to do with class materials, textbooks, and reference articles. I believe most students can learn the basic. I do not want to waste limited class time on something that they can learn by themselves.

To make sure students learn material before the class, I give a short quiz based on information that they must know for the class discussion. My class begins with a short quiz that takes ten minutes to complete; a short lecture covers a summary of important things that students must know. Then it is time for class discussion where I ask challenging questions for student to discuss among themselves. Of course, some students prefer to sit and listen rather than be active participate in class. That is the easy way to learn, but they will not learn anything unless someone teaches them, lectures to them, help them learn, then learning becomes a passive activity. When there is no class, no teacher, no school, then they will not learn, and learning stops after they leave the school. In that case, they never become lifelong learners. In this fast changing world, they will not be able to catch up or learn new knowledge to adjust to changes in their lives. Being so passive, some may not be able to make decisions for themselves and have to depend on others to lead them, to guide them, to make decisions for them.

As teachers, we have the tendency to think of students as someone who are unmotivated and not capable to learn by themselves, but we need to change that view and treat them differently. If we think they are capable of learn the basics but only need us to guide them, then our classroom can be taught differently. A few years ago, when using active learning method in Asia, I told students to read an article before the class. A few students followed the instruction, but the rest expected that I would lecture. I started with the discussion and asked some students to stand up and explained to the class about the article. Those who read, have no problem but those who did not receive a reminder and a mild scolding.  The next day, most of them came to class with proper reading and prepare to discuss. Within a week, all of them were following the instruction and actively learning.

I believe that by changing our view on students that they can learn the material and should learn on their own, we are encouraging them to actively engage in their learning and develop the attitudes to become lifelong learners.