Skip to content

Cách nhìn công nghệ từ Phần Lan

Đã có hiểu nhầm về việc dạy máy tính trong lớp học của Phần Lan như được diễn đạt bởi một số người tham dự hội thảo về giáo dục Phần Lan. Một trong những người bạn của tôi đã háo hức và muốn mua máy tính cho lớp học trong trường của anh ấy. Tôi đã viết cho anh ấy một bức thư diễn đạt cách nhìn của tôi về cải tiến giáo dục và để có cách nhìn khác, tôi đã gọi điện cho người bạn khác ở Phần Lan và hỏi về điều đó.

Ts. Elias Klauss, một nhà giáo dục Phần Lan, nói với tôi: “Chúng tôi không đưa máy tính vào mọi lớp học. Học sinh của chúng tôi không có iPads mang theo người vào mọi lúc. Việc viết mã và lập trình là một phần của chương trình đào tạo ở nước Scandinavia  này, và trẻ em của chúng tôi học viết mã rất sớm trong trường. Tuy nhiên, chúng tôi KHÔNG coi viết mã như một kĩ năng đặc biệt như một số người có thể tin vậy. Trẻ em Phần Lam được dạy nghĩ về viết mã CHỈ như CÔNG CỤ để được dùng xuyên qua nhiềm môn học. Chẳng hạn, trẻ em của chúng tôi dùng máy tính để truy nhập Internet để xem video về tự nhiên, con vật, hay các khía cạnh lịch sử như họ đọc sách giáo khoa. Trẻ em của chúng tôi học viết mã cũng giống như chúng học toán học hay vật lí. Mục đích là để họ hiểu cách công nghệ làm việc, và cách nó liên quan tới cuộc sống của họ.”

“Chúng tôi KHÔNG tin rằng học sinh của chúng tôi là rất giỏi trong công nghệ như ai đó có thể nghĩ vậy chỉ bởi vì chúng biết cách truy nhập internet hay lập trình cho iPhone. Giáo dục của chúng tôi không hội tụ vào phát triển thế hệ mới các nhà công nghệ máy tính. Chúng tôi chỉ muốn học sinh hiểu máy tính có thể làm được gì và con người có thể làm gì.  Chúng tôi đối xử với công nghệ cũng giống như bất kì môn học nào khác như lịch sử, nghệ thuật, xã hội học, hay địa lí. Bằng việc dạy máy tính trong trường, chúng tôi không hội tụ vào đào tạo học sinh của chúng tôi là người lập trình hay người phát triển phần mềm. Chúng tôi chỉ coi nó như một cơ hội cho chúng học nhiều kĩ năng có liên quan, như cách cộng tác, cách trao đổi, cách làm việc trong tổ, cách giải quyết vấn đề, và cách nghĩ sáng tạo.”

“Chúng tôi tin rằng học sinh của chúng tôi học một cách hiệu quả qua kinh nghiệm chủ động, trực tiếp và KHÔNg từ đọc bài giảng cứng nhắc do thầy giáo chỉ đạo và hướng dẫn ghi nhớ bắt buộc. Chúng tôi biết rằng học sinh học các kĩ năng và khái niệm trên những con đường rất khác nhau qua các năm học trong trường; một kích cỡ không khớp cho mọi người, cho nên chúng tôi để họ học theo nhịp riêng của họ. Cách thức chuẩn truyền thống đẩy các yêu cầu cứng nhắc lên học sinh trẻ mà họ không sẵn sàng phát triển để đáp ứng làm nảy sinh hoang mang và căng thẳng trong các học sinh trẻ, tạo ra lo âu và sợ hãi về việc học. Hệ thống giáo dục hiện thời của chúng tôi giảm bớt nhấn mạnh vào sự chặt chẽ hàn lâm trong vườn trẻ và trường tiểu học, và cho phép họ có thời gian để trưởng thành và sẵn sàng học. Chúng tôi dành nhiều thời gian hơn để hội tụ vào nhu cầu của trẻ nhỏ.”

Khi tôi hỏi anh ấy: “Tại sao các anh nghĩ giáo dục Phần lan là thành công thế khi so với các nước khác?” Anh ấy lưỡng lự một chốc trước khi trả lời: “Tôi không nghĩ chúng tôi là tốt hơn các nước khác. Thành công của chúng tôi dựa trên các thầy giáo giỏi người cống hiến cho việc dạy học. Mọi thầy giáo đều được yêu cầu phải có bằng thạc sĩ trong cả lí thuyết và thực hành giáo dục trước khi họ có thể dạy. Mỗi năm chúng tôi đưa vào nhiều đào tạo cho mọi thầy giáo để cho họ bao giờ cũng có thể cập nhật phương pháp của họ cho tốt hơn. Nếu phương pháp này thất bại, thầy giáo tư vấn với các thầy giáo khác để thử cái gì đó khác. Xã hội chúng tôi coi thầy giáo có vị thế tương đương với bác sĩ và luật sư, không phải vì lương mà vì chúng tôi cho phép thầy giáo tự trị hoàn toàn để dạy bất kì cái gì họ nghĩ là tốt nhất cho học sinh. Không có bài kiểm tra được yêu cầu, chỉ một kì thi vào năm cuối trung học của học sinh trong trường trung học. Học sinh của chúng tôi không học để qua được bài kiểm tra mà để tận hưởng việc học bởi vì không có xếp hạng, không có so sánh, không có ganh đua giữa các học sinh. Tại sao chúng tôi đang làm điều đó? Vì là thầy giáo, chúng tôi chăm nom tới học sinh và muốn họ có đam mê học tập.”

Như tôi đã viết trước đây trong blog của tôi, để cải tiến hệ thống giáo dục, chúng ta phải bắt đầu với thầy giáo bằng việc nâng lương cho họ và cung cấp nhiều đào tạo hơn để cho họ có thể giáo dục các học sinh là những người đóng góp cho xã hội chúng ta. Điều quan trọng là chi tiền vào đào tạo thầy giáo giỏi hơn là vào bất kì cái gì khác, như mua nhiều máy tính hơn hay xây nhiều lớp học hơn.

 

—English version—

 

A technology view from Finland

There was a misunderstanding about Finland’s teaching computer in the classroom as expressed by some people who attended the workshop on Finland’s education.One of my friends was so excited and wanted to buy more computers for his school’s classroom. I wrote him a letter expressed my view about education improvement and to get another view, I called another friend in Finland and inquired about it.

Dr. Elias Klauss, a Finn’s educator, told me: “We do not put the computer in every classroom. Our students do not have iPads with them all the time. Coding and programming are part of the curriculum in the Scandinavian country, and our children learn how to code very early in school. However, we do NOT consider coding as a special skill as some people may believe. Finnish children are taught to think of coding ONLY as TOOLs to be utilized across multiple subjects. For example, our children use a computer to access the Internet to view a video about nature, animals, or historical aspects just like they read textbooks. Our children learn to code just like they learn math or physics. The goal is for them to understand how technology works, and how it is relevant to their lives.”

“We do NOT think that our students are very good in technology as somebody may think just because they know how to access the internet or program an iPhone. Our education does not focus on developing a new generation of computer technologist. We only want out students to understand what a computer can do and what a human can do.  We treat technology just like any other subjects such as history, arts, sociology, or geography. By teaching computer in our school, we do not focus on training our students to be programmers or software developers. We only see it as an opportunity for them to learn lots of related skills, such as how to collaborate, how to communicate, how to work in teams, how to solve problems, and how to think creatively.”

“We believe that our students learn effectively through active, direct experiences and NOT from teacher-directed rigid lecturing and forced memorization instruction. We know that students learn skills and concepts on very different paths throughout their school years; one size does not fit all, so we let them learn at their own pace. The traditional standards way pushed rigid requirements onto young students that they were not developmentally ready to meet resulting in confusion and stress among young students, creating anxiety and fears about learning. Our current education system reduced the emphasis on academic rigor in kindergarten and elementary school, and allow time for them to mature and ready to learn. We spend more time to focus on the needs of young children.”

When I asked him: “Why do you think Finland’s education is so successful compared to other countries?” He hesitated for a while before answered: “I do not think we are better than others. Our success is based on good teachers who devote to the teaching. All teachers are required to have a Master’s degree in both education theory and practice before they can teach. Each year we put a lot of training to all teachers so they can always update their method to be better. If one method fails, teachers consult with other teachers to try something else. Our society considers teachers as equal status with doctors and lawyers, not because of the salaries but because we allow teacher complete autonomy to teach whatever they think is best for the students. There are no required tests, only one exam at the end of students’ senior year in high school. Our students do not study to pass tests but to enjoy learning because there are no rankings, no comparisons, no competition among students. Why are we doing it? Because as teachers, we care about our students and want them to have a passion for learning.”

As I have written previously on my blog, to improve the education system, we must start with the teachers by raising their salary and provide more training so they can educate our students to be contributors to our society. It is more important to spend money on training good teachers than anything else, such as buying more computers or build more classrooms.