Skip to content

Mối bận tâm của tôi khi dạy ở châu Á

Khi dạy ở châu Á, tôi thấy rằng đa số sinh viên vẫn đi theo mong đợi của gia đình họ khi chọn lĩnh vực học tập. Mong đợi truyền thống bị giới hạn vào y học, dược học, nha khoa và kinh doanh gia đình. Tất cả những ngành này là tốt, nhưng có nhiều lĩnh vực tốt khác với cơ hội việc làm tuyệt vời mà một số gia đình có thể không biết.

Tôi đã nói chuyện với nhiều phụ huynh về khoa học, công nghệ, kĩ nghệ và toán học (STEM) nhưng ít người thậm chí biết về chúng hay chúng là gì. Tất nhiên, STEM là một thuật ngữ rộng bao quát 185 lĩnh vực nghiên cứu, nhưng KHÔNG có đủ thông tin về STEM cũng như cách dạy và học chúng một cách hiệu quả. Ngay cả khi họ biết về STEM, vẫn KHÔNG có đủ thông tin về việc chuẩn bị, yêu cầu giáo dục, cơ hội việc làm, lương, và nguồn lực lập kế hoạch nghề nghiệp.

Tôi thường khuyên sinh viên: “Chọn lĩnh vực học tập yêu cầu lập kế hoạch nghề nghiệp có bao gồm nghiên cứu, quyết định, lập kế hoạch và cam kết vì đó là cuộc đời của các em và tương lai của các em. Có bằng cấp chỉ là trang đầu tiên trong cuốn sách cuộc đời, KHÔNG phải là trang cuối. Điều các em học trong trường sẽ giúp các em xây dựng nền tảng, nhưng các em phải tiếp tục học suốt đời mình. Điều các em học có thể chỉ phản ánh sự quan tâm vào một khoảng khắc trong đời các em và điều các em sẽ làm trong tương lai có thể không là cùng điều các em học trong trường. Sự kiện là mọi thứ sẽ thay đổi, và cách tốt nhất để thành công là liên tục học và điều chỉnh theo những thay đổi này. Do đó, “học cả đời” là cần thiết, và các em cần phát triển thói quen này khi các em còn trẻ.”

Sinh viên châu Á thường bảo tôi rằng họ vào đại học để “có được bằng cấp” rồi “kiếm việc làm” rồi đối thoại chấm dứt vì không mấy người trong số họ thậm chí nghĩ cái gì xa hơn. Không ai biết rằng ngày nay không có “việc làm an ninh” kéo dài cả đời và họ cần có “việc học cả đời” để giữ việc làm của họ và duy trì “việc sống ổn định.” Nhiều sinh viên chọn lĩnh vực học tập để làm vừa lòng gia đình họ cho dù họ nghĩ họ không thể học tốt trong đó vì họ không có chọn lựa hay không thể làm quyết định theo cách riêng của họ. Trong nhiều lĩnh vực học tập, bạn cần đam mê và kĩ năng để thành công. Bạn không thể học vật lí nếu bạn không thích toán học. Bạn không thể học máy tính nếu bạn không thích viết mã.

Một trong những nhược điểm chính của sinh viên châu Á là họ không đọc mấy. Đặc biệt đọc cái gì đó thật sâu để hiểu “thấu bên trong.” Trong nhiều năm dạy ở châu Á, phàn nàn chính trong lớp của tôi là “Quá nhiều bài đọc.” Khi tôi thách thức họ về tri thức của họ, hầu hết không trả lời được. Sinh viên bảo tôi rằng có ít bài đọc để mở rộng tri thức của họ trong trường trung học nhưng nhiều việc ghi nhớ về những thứ đặc biệt để thi đỗ kì thi. Sức ép của việc đỗ kì thi đã “bóp méo” nhiều thế hệ, những người có thể trích dẫn công thức và nhớ các sự kiện nhưng không thể áp dụng được vào bất kì cái gì. Ngay cả ở đại học, nhiều sinh viên đọc facebook, twitter, và tin internet về thể thao và các ngôi sao điện ảnh nhưng thậm chí không thể kết thúc được cuốn sách trăm trang.

Vài năm trước, một người quản lí Mĩ đi tuyển sinh viên ở châu Á đã nói với tôi: “Tôi hỏi họ về “thế giới phẳng.” Nhưng phần lớn đều tin rằng tôi đánh bẫy họ và trả lời: “Thế giới là tròn, không có phẳng.” Khi tôi nhắc tới cuốn sách “Thế giới phẳng” của Thomas Friedman, phần lớn trả lời: “Chưa bao giờ nghe nói về nó.” Ông ấy than: “Là sinh viên công nghệ nhưng không biết về “thế giới phẳng” hay xu hướng trong công nghệ, làm sao họ có thể sống còn trong thị trường cạnh tranh này?” Người quản lí khác đã làm việc cho Amazon cũng bảo tôi rằng một trong những câu hỏi then chốt trong cuộc phỏng vấn việc làm là: “Nêu tên năm cuốn sách bạn đã đọc trong năm qua.” Và trên 90% sinh viên không nói được cho dù là tên của một cuốn sách.” Ông ấy nói: “Anh muốn làm việc cho cửa hàng sách lớn nhất thế giới nhưng thậm chí không đọc được một cuốn sách, làm sao anh có thể mong đợi kiếm được việc làm ở đây?”

Tôi không biết tại sao ngày nay nhiều sinh viên châu Á bị ám ảnh với việc làm ra tiền. Khi nói chuyện với họ, mọi điều tôi nghe thấy là về làm ra tiền, càng nhiều càng tốt. Có “ảo tưởng” trong họ rằng tạo ra “công ti khởi nghiệp” có thể làm ra nhiều tiền. Tôi đã khuyên họ: “Nếu tiền là mục đích của các em, đi mua vé sổ xố đi. Các em có cơ hội tốt để được giầu hơn là bắt đầu công ti của các em.” Nhiều sinh viên cũng thiếu kĩ năng khám phá; họ thường dựa vào ai đó để làm quyết định cho họ hay cho họ chiều hướng. Sinh viên thường hỏi: “Thầy có thể cho em lời khuyên không, hay thầy có thể giúp em tìm ra cái gì đó không.” Tôi bảo họ: “Có nhiều thông tin trên Internet nơi các em có thể tìm thấy chúng, hay các em có thể tìm thấy chúng trong thư viện.” Nhưng nếu tôi không giúp, họ sẽ không cố tìm ra điều họ cần. Chẳng hạn, câu hỏi phổ biến nhất là “Thầy có thể nói cho em xem lĩnh vực học tập nào có thể làm ra nhiều tiền.” Tôi trả lời: “Có một số lĩnh vực học tập cung cấp lương tốt hơn các lĩnh vực khác, nhưng các em sẽ phải làm việc vất vả và cạnh tranh dữ dội để có được những vị trí đó.” Tôi cũng cảnh báo những sinh viên này đừng tham; bằng không họ sẽ bị thất vọng vì tiền không phải là mọi thứ.

Nhiều sinh viên bảo tôi rằng họ “mệt mỏi với học tập” chỉ để qua được kì thi nhưng không biết cái gì khác để làm. Tôi đã thấy nhiều người 18 hay 20 tuổi đã “kiệt sức” vì quá nhiều tài liệu phải học chỉ để qua được kì thi hàng năm. Kiểu học này là không phù hợp nếu sinh viên tiếp tục sang bằng cấp chuyên sâu hay học tập thêm nữa ở hải ngoại.  Ngày nay, một số gia đình chấu Á nhận ra rằng hệ thống giáo dục của họ không thể thay đổi đủ nhanh được và bằng cấp đại học không còn là đảm bảo cho bất kì cái gì. Do đó họ đang đầu tư mọi tiền tiết kiệm của họ cho tương lai con cái họ bằng việc cho chúng đi học nước ngoài. Hi vọng là ở chỗ chúng sẽ học một số kĩ năng hữu dụng và sau khi tốt nghiệp, có thể kiếm được việc làm tốt và bắt đầu kiếm sống.

Tuy nhiên, không có chuẩn bị, nhiều sinh viên đang có vấn đề ở hải ngoại. Tôi đã thấy các con số thống kê giáo dục chỉ ra rằng tỉ lệ thất bại trong các sinh viên châu Á “không được chuẩn bị” và “chưa trưởng thành” là rất cao. Tôi đã gặp nhiều sinh viên đã mất nhiều năm ở đại học mà không tốt nghiêp, và họ bị thất vọng. Có nhiều yếu tố nhưng chủ yếu là việc không có năng lực để thích nghi với phong cách học khác ở các trường của Mĩ. Một số người đổi lỗi cho ngôn ngữ, nhưng ngay cả sinh viên đã nhiều năm trong các trường Mĩ vẫn có khó khăn. Từ điều tôi đã biết được từ những sinh viên này, “thiếu chuẩn bị” là nguyên nhân số một cho thất bại của họ. Có khác biệt trong cách học ở các trường châu Á và trường Mĩ. Ghi nhớ và học nhồi nhét vào tuần trước kì thi là đảm bảo cho thất bại. Không có thói quen đọc tốt, không có khả năng hoàn thành sách giáo khoa và ghi chép trong lớp là khó khăn chính khác cho nhiều sinh viên châu Á. Tất nhiên, chi tiền của gia đình cho các cuộc tiệc tùng, uống rượu thả ga và các thói quen xấu khác cũng là những nguyên nhân khác nữa.

Nhưng vấn đề hiện thời là một số hệ thống giáo dục không thể thay đổi được, hay không thay đổi mấy. Không có cách khác cho sinh viên, và con số thống kê vẫn luôn chỉ ra số người tốt nghiệp đại học bị thất nghiệp vẫn tiếp tục tăng lên. Không có hành động đúng, điều đó sẽ đẩy các nước này tụt lại ít nhất hai mươi tới năm mươi năm. Với nhịp độ thay đổi công nghệ nhanh, họ sẽ không bao giờ có khả năng đuổi kịp.

 

—English version—

 

My concerns when teaching in Asia

When teaching in Asia, I found that a majority of students were still following their family’s expectation when choosing the fields of study. The tradition expectations are limited to Medicine, Pharmacy, Dental, and family’s business. All of these are great, but there are more great fields with excellent job opportunities that some families may not know.

I have talked to several parents about science, technology, engineering and math (STEM) but few people even know about them or what they are. Of course, STEM is a broad term consists over 185 fields of study, but there is NOT enough information about STEM as well as the way to teach and learn them effectively. Even when they know about STEM, there is NOT enough information about preparation, education requirements, job opportunities, salaries, and career planning resources.

I often advised students: “Selecting a field to study requires a career planning that includes investigation, decision, planning, and commitment because it is your life and your future. Having a degree is only the first page in the book of life, NOT the last page. What you learn in school will help you to build a foundation, but you have to continue to learn throughout your life. What you study may only reflect the interests at one moment in your life and what you will do in the future may not be the same as what you study in school. The fact is things will change, and the best way to succeed is to continue learning and adjusting to these changes. Therefore, “lifelong learning” is a necessary, and you need to develop this habit when you are still young.”

Asian students often told me that they go to college to “get a degree” then “get a Job” then the conversation ended because not many of them even thought of anything further. No one knows that today there is no “secure job” that last a lifetime and they need to have a “lifelong learning” to keep their job and maintain a “stable living.” Many students select a field of study to please their family even they do not think they can do well in it because they do not have a choice or cannot make a decision on their own. In any field of study, you need passion and skills to succeed. You cannot learn physics if you do not like math. You cannot learn computer if you do not like to write code.

One of the major weaknesses of Asian students is they do not read much. Especially reading something deeply to understand the “insight.” For many years teaching in Asia, the major complaint in my class is “Too many readings.” When I challenge them on their knowledge, most failed. Students told me that there were few readings to broaden their knowledge in high school but a lot of memorization on specific things to pass exams. The pressure of passing exams has “distorted” many generations who can recite formulas and recall facts but could not apply to anything. Even in college, many students would read facebook, twitter, and internet news about sports and movies stars but could not even finish a hundred pages book.

A few years ago, a U.S. manager who went to recruit students in Asia told me: “I ask them about the “flat world.” But most believed that I tricked them and answered: “The world is round, not flat.” When I mentioned the book “The world is Flat” by Thomas Friedman, most answered: “Never heard about it.” He lamented: “As technology students but do not know about the “flat world” or trends in technology, how could they survive in this competitive market?” Another manager who worked for Amazon also told me that one of the key questions during a job interview is: “Name five books that you have read in the past year.” And over 90% of students failed even to name a single book.” He said: “You want to work for the largest bookstore in the world but do not even read a single book, how could you expect to get a job here?”

I do not know why today so many Asian students are obsessed with making money. When talking to them, all I hear is about making money, the more, the better. There is an “illusion” among them that create “startup” can make a lot of money. I advise them: “If money is your goal, buy a lottery ticket. You have a better chance to get rich than start your company.” Many students also lack the discovery skills; they often rely on someone to make the decision for them or give them direction. Students often asked: “Can you give me advice, or can you help me to find something.” I told them: “There are many information on the Internet where you can find them, or you can find them in the library.” But if I do not help, they will not try to find what they need. For example, the most popular question is “Can you tell me what field to study that can make a lot of money.” I answered: “There are some fields of study provide a better salary than others, but you will have to work harder and compete fiercely for those positions.” I also warned these students not to be greedy; else they will be disappointed because money is not everything.

Many students told me that they are “tired of learning” just to pass exams but do not know what else to do. I have seen many 18-year-olds or even 22-year-olds have “exhausted” because too many materials to learn just to pass the annual exams. This type of learning is not suitable if students continue to an advanced degree or further their study oversea.  Today, some Asian families realize that their education system cannot change fast enough and a college degree is no longer guarantee for anything. Therefore they are investing all their savings money to their children’s future by sending them to study abroad. The hope is that they will learn some useful skills and after graduate, they can get a good job and start earning.

However, without preparation, many students are having problems oversea. I have seen education statistics indicated that the rate of failures among “unprepared” and “immature” Asian students is quite high. I have met many students who spent several years in college without graduate, and they are frustrated. There are several factors but mostly is their inability to adapt to the different style of learning in U.S. schools. Some people would blame the problem on language, but even students who spent many years in U.S. schools are still having difficulty. From what I have learned from these students, the “lack of preparation” is the number one cause of their failure. There is a difference in the way of studying in Asia and U.SSchools. Memorization and cramming few weeks before exams are a guarantee to fail. Not having a good reading habit, inability to finish the textbooks and take notes in class are another major difficulty for many Asian students. Of course, spending family’s money on parties, excessive drinking and other bad habits are also another causes.

But the current issue is some education systems cannot change, or not change much. There is no alternative way for their students, and the statistics keep showing the number of unemployed college graduates continue to rise. Without proper action, it will push these countries back at least twenty to fifty years. With the fast pace of technology change, they will never be able to catch up.