Skip to content

Câu chuyện khác từ Ấn Độ

Bangalore là một thành phố đầy sức sống của các công ti công nghệ nước ngoài, bao gồm cả các công ti Mĩ như Microsoft, Google, IBM, Cisco, General Electric, Motorola, Hewlett Packard và Intel. Cũng có bầu không khí tương tự của thung lũng Silicon, California với các nhà hàng mới đắt tiền, giao thông tắc nghẽn, giá mua nhà cao. Phần lớn các khách sạn, nhà hàng và hộp đêm đều chật đầy với công nhân công nghệ và khách hàng từ khắp thế giới. Mặc dầu Ấn Độ đã thay đổi thành một quốc gia giàu có nhưng kẽ hở giữa giầu và nghèo vẫn còn thấy được: Ngay bên cạnh các nhà hàng và hộp đêm đắt tiền nơi công nhân công nghệ chi tiêu phung phí về thức ăn và rượu là những thùng rác câm lặng nơi người nghèo sống từ những đồ bỏ đi. Có những biệt thự đắt tiền với những xe hơi đời mới nhất nằm không xa với khu nhà ổ chuột, nơi hàng nghìn người sống trong các lán làm bằng các thùng các tông.

Toà nhà tổng hành dinh tại Banglore của Infosys trông tương tự như bất kì công ti công nghệ cao nào của Mĩ với cảnh quan đẹp, tiệm cà phê hiện đại, tiện nghi thể thao và những tiện nghi khác. Bạn có thể thấy nhiều công nhân công nghệ trẻ trong quần áo thời thượng đang kiểm tin nhắn trên những điện thoại thông minh mới nhất. Bạn tôi Ajit giải thích: “Infosys là công ti Ấn Độ đầu tiên cấp cho công nhân của nó tuỳ chọn cổ phần điều làm cho nhiều người trở thành triệu phú. Nó đặt ra xu hướng ở Ấn Độ rằng công nghệ có thể làm cho bạn thành giầu. Khi thanh niên nhìn mọi người theo tuổi của họ mà có thể mua được xe đắt tiền, sống trong những biệt thự lớn, họ xô vào học công nghệ. Bạn không cần thuyết phục họ rằng khoa học và công nghệ là những lĩnh vực tốt nhất để học trong đại học vì tất cả họ đều thấy điều đã xảy ra cho người tốt nghiệp từ những lĩnh vực này. Có nhiều việc làm công nghệ sẵn có ở đây tại Bangalore và nhiều công nhân tương đối giầu có. Bạn có thể thấy nhiều xe hơi đời mới nhất quanh thành phố, điều không thể tưởng tượng được vài năm trước. Nhiều công nhân công nghệ trẻ đang mua nhà đắt tiền, điều mà bố mẹ họ làm việc cả đời thậm chí cũng không thể mơ tới việc mua chúng.”

Có nhiều khách quan trọng tới thăm Infosys, biểu tượng về cách Ấn Độ đã thành công trở thành một nước công nghệ. Như một phần của văn hoá địa phương, nhiều người đã trồng cây trên đất. Bạn tôi Ajit trỏ vào một cây: “Cây đó được Bill Gates trồng năm 2002 khi ông ấy tới thăm Infosys. Quá bên đó là cây được thủ tướng Anh Tony Blair trồng và cạnh đó là cây được Michael Dell, CEO của công ti máy tính Dell trồng.” Quán cà phê của Infosys là rất hiện đại với đủ kiểu thức ăn, Ajit giải thích: “Công ti của chúng tôi đang bành trướng ra toàn cầu; chúng tôi mở các trung tâm phần mềm ở Trung Quốc, Nhật Bản, Tây Âu và Mĩ và đem nhiều công nhân về đây để đào tạo. Anh có thể thấy người từ Đức, Anh, Nhật Bản và Hàn Quốc ở đây và đó là lí do tại sao chúng tôi phải cung cấp các kiểu thức ăn đặc biệt.”

Infosys phát triển đủ loại phần mềm cho khách hàng trên khắp thế giới nhưng khách hàng then chốt của họ là các công ti Mĩ. Có một danh sách hàng nghìn công ti Mĩ trong số khách hàng của họ. Infosys trả cho các kĩ sư phần mềm của nó trung bình $800 đô la một thán ở Bangalore, ít hơn điều việc làm tương đương ở Mĩ trả nhưng là ấn tượng ở Ấn Độ vì mức sống trung bình của người Ấn Độ là $570 một năm. Infosys là một ví dụ về làm sao chỉ trong 20 năm, đất nước nông nghiệp nghèo nàn này có thể tăng trưởng thành người khổng lồ công nghệ điều đã trở thành sự ghen tị của phần lớn các nước trong thế giới đang phát triển. Ngày nay nó cũng tạo ra mối quan ngại trong các nước đã phát triển rằng Ấn Độ có thể cạnh tranh trong thị trường công nghệ và lấy mất kinh doanh của họ. Bạn tôi Ajit giải thích: “Có một phong trào chống lại làm khoán ngoài trong nhiều nước. Một số công ti lớn không muốn tranh cãi thêm, cho nên họ dừng khoán ngoài. Nhưng chúng tôi mở các trung tâm phát triển của mình ở các nước của họ và thuê người của họ cho nên chúng tôi trở thành một phần của nước họ và kinh doanh vẫn tiếp tục. Chúng tôi bây giờ là công ti toàn cầu với nhiều trung tâm phần mềm trên khắp thế giới và chúng tôi đang bành trướng nhanh chóng.”

Tôi hỏi: “Nhưng trong trường hợp đó, chi phí không còn là ưu thế vì các anh phải trả giá cao hơn.” Ajit giải thích: “Điều đó đúng nhưng ngày nay với sự thiếu hụt kĩ năng CNTT, chi phí không còn là yếu tố then chốt mà kĩ năng mới then chốt. Chúng tôi có đào tạo được cập nhật nhất cho công nhân của chúng tôi. Nhiều công ti sẵn lòng trả lương hàng đầu cho những kĩ năng mà họ cần. Với toàn cầu hoá, nhiều thứ thay đổi, mọi người đều tìm sản phẩm và dịch vụ tốt nhất bất kể tới chi phí. Mọi người sẵn lòng trả tiền cho iPhone đắt tiền hơn là điện thoại thông minh rẻ hơn. Khách hàng đang đòi hỏi những kĩ năng mới nhất cho nên chúng tôi phải điều chỉnh nhanh chóng. Vì giáo dục là chậm thay đổi ở mọi nước, chúng tôi tận dụng ưu thế này bằng việc đào tạo công nhân của chúng tôi với kĩ năng mới nhất. Qui tắc mới không còn là chi phí  mà là kĩ năng có nhu cầu cao. Nếu anh nhìn vào thành công của chúng tôi, anh có thể thấy rằng nếu chúng tôi duy trì chi phí thấp, chúng tôi không thể cạnh tranh được với các nước Đông Nam Á và châu Phi dù họ có chi phí thấp hơn nhưng họ không có kĩ năng có nhu cầu cao. Công nhân ở các nước đó có thể viết mã và kiểm thử nhưng họ không thể làm điều công nhân chúng tôi có thể làm. Đó là lí do tại sao đầu tư của chúng tôi vào giáo dục là ưu thế then chốt.”

Ajit kết luận: “Ấn Độ đang tiến nhanh hướng tới tương lai rất tươi sáng. Tầng lớp trung lưu của chúng tôi đã tăng gấp ba từ 100 triệu lên quãng 300 triệu trong 15 năm qua. Những người này sống ở đây, mua các thứ ở đây, và đóng góp cho nền kinh tế của chúng tôi. Thị trường thế giới về công nghệ đang bùng nổ và Ấn Độ sẵn sàng tận dụng ưu thế của điều đó. Tất cả đều do viễn kiến được đặt ra từ năm 1947 bởi Mahatma Gandhi: “Đầu tư vào con người riêng của chúng tôi bằng việc cho họ giáo dục tốt nhất và họ sẽ làm cho đất nước này thành quốc gia mạnh nhất trên trái đất.”

 

—English version—

 

Another story from India

Bangalore is a vibrant city with hundreds of foreign technology companies, including top U.S. companies such as Microsoft, Google, IBM, Cisco, General Electric, Motorola, Hewlett Packard and Intel. There is also a similar atmosphere of Silicon Valley, California with expensive new restaurants, congested traffic, high priced housing. Most hotels, restaurants and nightclubs are fully packed with technology workers and customers from all over the world. Although India has changed into a wealthy nation but the gap between the rich and the poor is still visible: Next to expensive restaurants and nightclubs where technology workers spend lavishly on foods and wines are garbage dumbs where poor people live off discarded junks. There are expensive mansions with latest model cars situated not far away from slums, where thousand people live in shacks made from cardboard boxes.

Infosys’s Bangalore headquarter buildings look similar to any U.S high tech companies with beautiful landscaping, modern cafeterias, athletic facilities and other amenities. You can see many young technology workers in fashionable clothes checking their text messages on the latest smartphones. My friend Ajit explains: “Infosys is the first Indian company to grant its workers stock options that make many become millionaires. It sets the trend in India that technology can make you rich. When young people see people at their age can buy expensive cars, live in big mansions, they rush in to study technology. You do not need to convince them that science and technology are the best fields to study in college because they all see what happened to graduates from these fields. There are so many technology jobs available here in Bangalore and many workers are relatively wealthy. You can see many late-model cars around the city, something unimaginable a few years ago. Many young technology workers are buying expensive houses, something their parents who work all their lives could not even dream of buying them.”

There were many important guests who visited Infosys, the symbol of how India has successful become a technology country. As part of the local culture, many have planted trees on the grounds. My friend Ajit points to a tree: “That tree is planted by Bill Gates in 2002 when he visited Infosys. Over there is a tree placed by British Prime Minister Tony Blair and next to it is a tree planted by Michael Dell, the CEO of Dell computing company.” The Infosys cafeterias are very modern with all types of foods, Ajit explains: “Our company is expanding globally; we open software centers in China, Japan, Western Europe, and the U.S. and bring many workers here for training. You can see people from Germany, U.K, Japanese and Korean here and that is why we have to provide special types of foods.”

Infosys develops all types of software for customers all over the world but their key customers are U.S. companies. There is a list of thousands U.S. companies among their customers. Infosys pays its software engineers average $800 dollars a month in Bangalore, less than what comparable U.S. jobs pay but it is impressive in India because the average Indian lives on $570 a year. Infosys is an example of how in just 20 years, this poor agriculture country can grow into a technology giant that has become the envy of most countries in the developing world. Today it also creates a concern among developed countries that India could compete in the technology market and take their business away. My friend Ajit explains: “There is a movement against outsourcing in many countries. Some big companies do not want further controversy, so they stop outsource. But we open our development centers in their countries and hire their people so we become part of their country and the business continues. We are now a global company with many software centers all over the world and we are expanding fast.”

I ask: “But in that case, cost is no longer advantage because you have to pay higher prices.” Ajit explains: “It is true but today with the shortage of IT skills, cost is no longer the key factor but skills are. We have the most up to date trainings to our workers. Many companies are willing to pay top salary for the skills that they need. With globalization, many things change, everybody is looking for the best products and services regardless of costs. People are willing to pay for an expensive iPhone rather than a cheaper smartphone. Customers are demanding the latest skills so we have to adjust quickly. Since education is slow to change in every country, we take the advantages by train our workers with the latest skills. The new rule is no longer cost but high demand skills. If you look at our success, you can see that if we maintain low costs, we cannot compete with other South East Asian and African countries that have lower costs but they do not have the high demand skills. Workers in those countries can code and test but they cannot do what our workers can. That is why our investment in education is the key advantage.”

Ajit concludes: “India is moving fast toward a very bright future. Our middle class has tripled from 100 million to about 300 million in the past 15 years. These people live here, buy things here, and contribute to our economy. The world market for technology is exploding and India is ready to take advantage of that. All due to a vision set in 1947 by Mahatma Gandhi: “Invest in our own people by giving them the best education and they will make this country the most powerful nation on earth.”